Tân Tây Du Kí hồi 5



Hồi 5 : Cuộc liên hoan

Sau khi Ni thông báo xong , cute mừng rơi nước mắt
- inlka cho ta mượn di động nào .
- Sư phụ muốn gì cũng được. ...
-09xxxxxxxxxx.
Alo , anh moon hả , em cute đây , nhớ kưng quá à ... Ngày mai mở tiệc rồi đấy , nhà hàng moon của chúng ta tha hồ có xiền hi hi ..
15 phút sau :
- Uh , em vừa đi thẩm mỹ viện về , da đen thành trắng rùi ^^ , kưng có nhớ em kô ??
2 tiếng sau :
- ứ , em kô mua cho anh quà đâu...
5 tiếng sau :
- uh , Em thỉnh kinh xong mình đi chơi 1 chuyến
7 tiếng sau :
- Xin cám ơn quý khách đã dùng hết tiền ở tài khoản của hãng Monkey phone của chúng tôi , xin quý khách vui lòng nạp tiếp .
Inlka, sao hết tiền nhanh thế , ta mới 888 được có vài tiếng đã hết tiền rùi T___T. - Con Vừa mới nạp ngày hôm qua đó ạ , sư phụ mượn của tên pro ấy , nó nạp nhiều lắm .
-PRO đâu .
Sún :
-Nó chạy mất rùi , tên đó biết là sư phụ kiểu gì cũng dùng di động của hắn nên chuồn rồi .
-Thế à , biết số di động của nó không .
-Có ạ , 09zzzzzzzzzz.
-Uhm , để ta gọi cho nó .
-09zzzzzzzzz
pro về ngay , ta cho ngươi uông Yo most .
-Sư phụ buôn xong chưa .
-Rùi .
- Xạo quá , cho con gặp tên Inlka đi .
-Okie
-Aloa
-inlka à . Ni cô buôn xong chưa
-(thì thầm ) chưa , đừng ngu mà đưa điện thoại .
Bỗng nhiên cute giật máy , và nghe thấy giọng pro :
-Oh , tao kô đưa cho ni cô đâu , ngu sao đưa , đưa xong có mà hết tiền , mà hết tiền thì kô buôn được với 12bx , mà kô buôn được thì li dị >< .
- Hay nhờ , buôn ghê nhờ - giọng cute đầy vẻ hăm dọa .
- Chào sư phụ , máy con sắp hết tiền rồi , bye sư phụ nhé , hẹn gặp sư phụ vào ngày mai . biii
cute giận lắm , đang buôn với moon mờ , đã thế cute sẽ cho tên Pro bay xuống 12 tầng( kô phải 9 ) địa ngục ở đó làm ox của diêm vương
Ngày hôm sau :
cute đã lên thiên đình và trước mắt mình hiện ra :
Mừng cuộc đoàn tụ của 3 thầy trò cute
Nhà tài trợ : Cute&Moon cafe và hội đầu bếp
Trước mắt cute hiện ra là khung cảnh náo loạn , các bang hội đã tụ tập lại và 8 rôm rả. cute liền đi tìm Moon và Linh để buôn .. .
Nhạc đã nổi lên , và Cute thấy Sún đứng ở cái sân khấu to đùng đùng nói qua mic :
-Ban nhạc 3 con chí của chúng tôi xin làm lễ ra mắt , ban nhạc gồm có : Sún tui ,
CLAP CLAP
- Inlka Khỉ
CLAP CLAP
- và pro
-PÀ CON ƠI THẰNG NAY LĂNG NHĂNG LẮM .....
-Ai lăng nhăng.
-Tiết mục đầu tiên, dance dance .
và trước mặt mọi người Inlka đại ca đã biểu diễn một bài múa .... cột hoàn hảo , hoành tráng hơn cả trong phim dưới nhạc nền của nhạc rock ... Inlka múa xong , đã được cả đống point ở trong bank .
Sau màn kinh rị của Inlka , trên sân khấu là 3 người sư phụ Cute , tam ca Pro , nhị nương Sún .
bộ ba này đang biểu diễn bài múa ... bụng , pro đứng giừa bế Cute và Sún ở 2 bên ..., sóng bụng uốn éo trông hay ghê nhưng theo bình luận của mọi người thì màn múa của inlka hay nhất . Các Fan của đòi inlka múa lần nữa ( kô biết inlka đồng ý kô , pm tui )

Ngay sau màn múa bụng Vô số ox của Cute , Sún đã gửi SMS đến Pro với lời lẽ đầy vẻ hăm dọa như :

-Làm gì bx tao đóa , cho chít bi h .
- Dám bắt bx tao múa bụng hả , kill .
hàng ngàn ánh mắt đe dọa đã hướng đến pro tội nghiệp của chúng ta ....
Ối ối , cà chua , trứng thối kia , lần này pro tiêu rồi . Không , trước mặt pro đã có Cute và Sún đứng ra bảo vệ .
Và trước mặt cute và Sún là thư ký sky , sky đã hứng trọn toàn bộ số đạn dược trên và bốc ra một mùi khó quên ,
đến cả Romano cũng kô cho sky thơm lại được .
Pro:
-Cám ơn Cute và Sún đã bảo vệ cho mình , làm ...bx mình nhé ??
-Ta bảo vệ ngươi vì ngươi là đệ tử ta ....
-Ta bảo vệ ngươi vì ngươi là tam đệ của ta...
-Ta bảo vệ ngươi vì 2 người là cấp trên của ta
- Có mỗi Inlka ta là nhiều fan nhất ^^.
pro:
-Thất vọng tràn trề ...
-Tiếp theo chúng tui xin gửi tới các bạn vài bài
"oẳn tù tì ra cái gì ra cái này , em ra cái kéo ....."
"hôm qua em đốt nhà mẹ đánh em ...."
"Mùa xuân sang có hoa ....."
-Hoan hô ........ , hát hay quá về chỗ đê .

Vâng phóng viên OY tui đang có mặt tai buổi tiệc , vân chưa thấy Ngọc Hoàng (Ni) , Jesus(còn ai # ngoài CTDT) và pà pà ngốc của tui (Diêm Vương) đâu . Tên DG đã cho mọi người uống thuốc lắc do hắn chế ra , đến bi h tui vẫn còn đang lắc nà ....

Khung cảnh khá lỗn xộn , và đằng kia tôi đang thấy 2 hội sắp sửa đánh nhau đến nơi rùi ..

VÀ đó là 2 bang hội "Vô Song thành" và "Thành vô lệ" ạ . Đang chuẩn bị cướp thành của nhau đây mà .

Tiếp theo là bang hội pokémon ... , pikachu kìa , xinh quá ,
-CÓ kẻ bị điện giật pà con ơi cấp cứu gọi Diêm Vương đến ngay đi ...
Ủa sao pokémon lại xuất hiện Đôrêmon thế kia .
-Khách mời đặc biệt , có vần mon ..
Và tiếp theo là Hang Động của Ni:
khung cảnh thật khủng khiếp , mọi người còn đang la ó vì kô thấy siêu sao Ni đâu hết , tránh xa cái thiên đường tình iu thui , chuyện jì cũng có thể xảy ra mờ (nhỡ có con thì sao T.T) .

Đi tiếp , Đa Tình Sơn Trang đây rùi
. Cảnh tượng chả khác gì Hang Động Ni , các phu nhân đang liên tục Spam e-mail đến CTDT. Tiếc là Sún kô còn làm nhị phu nhân nữa .
Tiềp theo là hội của tui , Hội Quậy Phá do Thiên Hà làm bang chủ .
-Ê , quậy tung nơi này kô.
-Sao lại kô , kô quậy đến đây làm gì , kô quậy hơi phí .
-Làm Đại Náo thiên cung tập 2 đi , rủ tên Inlka vào .
- He he , cho Ngọc Hoàng Ni , ngủ ngoài .... trời lun , cho lão chết rét hé hé .
- 25' nữa bắt đầu .
He he một âm mưu lớn sắp diễn ra với chủ mưu là ta he he .
Tiếp theo đến hội iu animal :
Hội này đang nghiên cứu 3 con vật duy nhất xuất hiện ở đây :
Sún lợn ,Inlka khỉ , pro( đặc biệt quý hiếm bởi vì kô biết sa tăng là loài nào luôn) , ....
-Inlka ui ^^.
-Gì , hay lắm hay sao mà cười T____T.
- Đi lấy kim cô bổng về đi , chốc nữa làm Đại Náo Thiên Cung tập 2 he he .
-Ok , nhưng KCB(Kim Cang Bổng) ở đâu thế
-Sao tui biết , chốc nữa hỏi Ni là xong ngay .
-Ờ
VÀ hội cuối cùng hội độc thân .
Hội này kô bít còn trụ được bao lâu , các alone girl và boy còn đang mải 8 , không khí khá yên tĩnh ..
Và ....
-Tất cả mọi người nghe nghe - Sún nói .
-Gì thế bx .
- Bx của tui chứ bx của ông .
-Sún bảo iu mũi mình tui thui .
- BX nói đi , mặc kệ mấy tên nhận vơ .
- Sún là của tui .
Sún :
-Thui , tui tuyên bố li dị mấy người , sống alone thuii .
-Sao Sún li dị à .
- Thật à .
Sún :
- Đây bằng chứng đây ,
- Tốt quá , mở tiệc lớn lên pà con ơi .
- Tin vui , tin vui ....
Kỳ này sún li dị chắc khối đứa mừng he he , và kia "sao" của chúng ta đã đến Đi đầu là Ni:
NI ( Ngọc hoàng) đang bị các mem đấm và đá một cách "iu thương"(tui là đá thiệt đóa nha) bởi vì 4rum dạo này hay mất điện quá
Đi sau Ni là CTDT(Jesus) , CTDT vào và xung quanh là một đống bx , con , và các cháu , người mà CTDT tay trong tay đang là Hằng Nga( Tình Xù)

và thành viên cuối cùng của đoàn VIP là siêu sao DIêm Vương( pà pà tui SG). Mọi người đang xúm quanh SG để hỏi ngày die của mình để còn kịp viết di chúc , SG ký mỏi tay .

Và tui chỉ nghe được vài người à .
Cute:
- Bao giờ tui chết .
- sau khi cute most ngừng sản xuất .
Sún :
- Bao giờ tớ chết
- khi ngươi hết nghịch ngợm (@Sún : thế này thì Sún bất tử mất ) . Inlka
- Ê nhóc , tui thì sao .
- Dám gọi ta là nhóc à , ngày mai ngươi chết nhé , dám gọi ta là nhóc ta sửa sơ íu lý lịch của ngươi luôn
Pro :
- BX , bao giờ ox chết
- đây chưa có ox , còn ngươi số phận giống ủn đó .
Sky :
-Cưng ơi ....
- Mai ngươi chết .
Bỗng đâu có tiếng thét
-Á Á Á , có người chết .
Diêm Vương:
- Thành viên mới của tui là ai thế
- Omerta và Đáng ghét .
-Sao mà chết được Tên O còn đang mải xem bóng đá cơ mà còn DG thì đang lak tít mù .
- Thì Tên O chết bởi ăn phải con lợn nào bị Lở mồm long móng , die luôn rồi , còn DG thì dùng thuốc lak quá liều die luôn .
-Chào , mưng đã đến địa ngục O và DG ạ .
buổi tiệc vẫn chưa kết thúc( dài quá mỏi hết cả tay à ).
Inlka:
-Ngọc Hoàng ơi , KCB của em đâu
. - Ta cắm ở box buôn bán rồi , bí tiền quá .
Inlka:
-Hết chi tiền monkey phone đến tiền KCB . Thế này phải đi ăn xin thui ,
Mà làm sao bay kịp đến box đó bay h , 5' nữa là bắt đầu phim(Đại náo thiên cung) rồi à.
À đúng rồi .
Ủn ta liền chạy đến hội animal , đá bốp vào đầu chú mèo máy xinh xắn doraemon của chúng ta .
-Cho ta mượn cánh cửa thần kỳ mau .
- Cho ngươi ăn bánh thuần chủng nè ^^.
- Anh ơi em đùa tí , ^^ , cho mựon cánh cửa thần kỳ đi . Đang cần gấp .
- Okie baby ..
Vụt , Inlka đã có ngay ở tiệm cầm đồ ,
-Chủ hàng đâu rồi , đã thế ăn cắp luôn .
Inlka đi về với chiến lợi phẩm là KCB , vũ khí của Sún , và pro , cộng thêm cái vespa và mấy cái di động xịn ( chuyện ăn cắp nay sẽ bị phanh phui trong vài hồi tới) .
-Cám ơn nhé , Doraemon cho ta mượn luôn cánh cửa đi .
-Không , kô có cánh cửa ta đi bằng chong chóng tre lâu lắm , thằng Nobita thể nào cũng khóc nhè cho mà coi.
-Thế thì thui, Ty nhá , cám ơn nhìu nhìu.
25' phút đã hết và cuộc đại náo thiên cung bắt đầu ...
[Read More...]


Tân Tây Du Kí hồi 4



Hồi 4 : Đường Tăng bị bắt cóc

Chờ mãi không thấy tên Inlka trả lời , bé cute đã một mình đi dạo trong rừng , mà không biết có bao nhiêu mối hiểm họa đang rình rập
Chạy tung tăng lăng nhăng được 1 lúc đã phát hiện ra rằng mình đã bị lạc đường .
Nàng khóc....
Khóc một lúc nhìn quanh và thấy 1 hộp Yo most ,nàng lao ra tu 1 hơi hết luôn .. Uống xong bỗng thấy buồn ngủ quá ...
Tỉnh dậy bé cute đã thấy mình đang nằm trên giường của tên nào đó ...
Bỗng có tiếng nói :
- Tỉnh rồi à , chuẩn bị tinh thần đi nhé .
- Chuẩn bị gì cơ ạ .
- Làm cái đó đó ^^!.
Vừa dứt lời tên lạ mặt lao lên giường , trói bé cute lại , bịt miệng và ..... nhảy ra khỏi giường .
Nhìn kỹ một hồi bé cute đã nhìn ra tên lạ mặt đó là Pro!!!!!!!!!!!
Pro:
- Ta bắt cóc ngươi là để tống tiền Ngọc Hoàng hé hé. Ta có nhiều bx quá rùi không đủ tiền để chăm sóc thui đành bắt cóc ngươi về vậy .
Pro đưa ra khỏi ghế , chụp vài tấm ảnh , và viết vài dòng như sau :
" Gửi Ni ,
Hiện bé cute đã nằm trong tay ta , và sẵn sàng bị ta ăn thịt lúc nào , nếu không đưa point cho ta thì ngươi sẽ chỉ thấy một đống xương trắng thui. Nhớ gửi tiền qua bank đấy .. Và đừng hòng biết là ta đang ở động con gái "
Pro Up ảnh xong tức tốc gửi mail đên Ni @gmail.
Với vẻ mặt đắc chí , Pro nói :
- Ta bắt cóc ngươi vì cái tội là đã đẩy ta xuống đất . May mắn thay là ta đã chuẩn bị dù nếu không đã chết không toàn thây rồi . Và sau vài phút suy nghĩ ta đã quyết định bắt cóc ngươi về để páo chù .
Vừa dứt lời , pro đã thấy sấm chớp ầm ầm , Bên ngoài cửa là chú khỉ Inlka :
- Sao ngươi lại bắt cóc bà ni cô già xấu xí để bắt cóc thế hả ..
- Kệ ta , mà sao ngươi biết ta ở đây .
- Ni nói cho ta biết .
- Sao tên Ni lại biết được nhỉ ???
- Cái đó thì chỉ có Jesus biết ><.
- Ngươi đến đây để đòi lại bé cute hả , phải bước qua xác chết của ta đã .
- Okie ....
Và cuộc đấu nảy lửa đã diễn ra .. , Inlka với chỉ bằng 5 phát đấm đã hạ gục pro tại chỗ lao vào , phòng giải thoát bé cute tôi nghiệp của chúng ta .
- Sư phụ có sao không ạ .
Bốp! Inlka ăn ngay phát tát .
- SAO MÀY LẠI TÁT TAO . á nhầm , sao s.. sư phụ lại tát con ... T.T
- Ai vừa nói ta là ni cô xấu xí .
- Chẳng lẽ con nói sai à.
- Tự ngươi biết
bé cute liền ra chiêu "liên hoàn thập nhị tát " , Chú Inlka tội nghiệp đã bị K.O ngay tại chỗ .
Và Thế là xong vụ án với hậu quả : 2 người bị ngất , 1 ngươi bị tát .
Được 1 lúc Ni ta xuống :
- Pro lại đây để ta phán quyết .
- Dạ dạ.
- Ngươi đã vi phạm tội bắt cóc mem của ta , ta bắt ngươi làm Sa Tăng để chịu phát , và phải làm Cửu Vạn suốt đời - Nặng qua Ni ơi
- Câm gọi ta là NI .
- Ni
- Ặc
- Ni
- Thằng này láo . Đã thế cho ngươi thế chân tên sky làm ngựa .
- Con đã bị làm ngựa rùi còn đâu .
- Thế thì ta bắt ngươi phải kiss con lợn kia.
-Ọe con phải kiss lợn ạ.
-Đó kô phải là lợn , mà là người ngươi ngày đêm mong nhớ Sún
-Nhưng Sún ta yêu mỗi Chí Phèo thui .
-Ngươi có làm không thì bảo
- Kiss
Và thế là Sún kưng đã được giải thoát khỏi kiếp lợn , và hiện nguyên hình là một bé gái "tivi màn hình fẳng tuyệt đối " . Pro:
- Sún kưng , anh nhớ Sún quá. Sao Sún lại bỏ anh đi theo tên Chí thế
- Tại anh kưa ss Hằng( Hằng Nga) chứ bộ , chứ em iu anh lắm à .
- Làm bx anh nhé .
- Không , em đã làm bx vài chục tên rùi thêm anh nữa phiền lắm.
Ni:
-Thôi Thôi không cãi nhau , hôm nay ta sẽ mở cuộc tiệc mừng 3 thầy trò đoàn tụ (Sa Tăng Pro . Sún lợn , Inlka Khỉ ) . Tât cả lên thiên đình tụ tập ở nhà Thải Thượng Lão Quân( o0oDangGheto0o), tên đó sẽ mix nhạc rap . Tên Inlka không được đại náo Thiên Cung đâu đó nhé
- OH!YEAH
-Tên nào vừa gọi ta thế - Oh!Yeah ta nói
- Ta gọi ngươi khi nào .
- Thì vừa gọi xong còn zề ...
pro:
- Mi là tên nào thế OY.
- Cháu của Diêm Vương (sh0ck girl) . Thằng nào muốn chết sớm cứ kêu tui .
Sky:
- Ngọc Hoàng ơi , thế còn con , sao con lại làm kiếp ngựa thế này .
OY:
-Ngươi chỉ sứng đáng thế thui
Pro:
- NGươi khỏe hơn ta làm ngựa là đúng rồi còn gì.
Cute:
- Ta nhẹ lắm ngươi yên tâm mà làm ngựa .
Inlka:
-Thui tội nghiệp xì-kai , con biến hóa ra cái xe cho sư phụ lái nhé:
-Bằng lái đâu , vào tù thì chết
-Con mua hết cho
-Okie , cho ta con méc
- point đâu ạ ,để con đi mua
-Ngươi biến hóa ra cơ mà.
- Con chỉ biến ra được xe đạp thui . Chú biến ra otô thì con đã sướng .
-Thế thì làm ngựa cho ta cưỡi đi
Ni:
- Không cãi nhau , ta quyết định tặng Cute một con ngựa mới .
Bùm! một con ngựa đã hiện ra , và tất cả không ai phải làm ngựa cả . Sì-kai đã trở lại kiếp người rùi
-Tất cả nghe đât, ta quyết định , Inlka làm Ngộ Không , Sún là Trư , Pro là Sa Tăng, sì-kai làm thư ký cho bé cute , còn OY thì đi theo làm phóng sự để cho ta còn xem và kiêm luôn vai viết hồi ký nhé. Tất cả nhớ đó , ngày mai tiệc sẽ tổ chức trên Thiên ĐÌnh tại nhà Thái Thượng Lão Quân DG Phóng sự phóng sự***
Ngay sau đó , OY đã lên gặp DG hỏi về bữa tiệc :
-DG , ngươi định tổ chức thế nào đây .
- Mix nhạc và dance.
Ta vừa chế xong thuốc rồi cho bọn ngươi lak chơi .
- Được đấy, nhớ dành cho ta một ít ta còn bán đi kiếm ít point .
[Read More...]


Tân Tây Du Kí hồi 3



Hồi 3 : Khủng Bố

Đang thả hồn với không trung , bỗng đâu bé cute nghe tiếng động lạ trên chiếc CDV(cân đẩu vân) 767 . Quay lưng lại thì bỗng đâu thấy 1 tên lạ hoắc , bịt mặt , đeo kính ghi chữ" Hội người mù tỉnh [FASHION] TEEN Style" . Tên lạ hoắc kia vừa quát vừa dí cây kiếm nhựa vào cổ pro:
- Ta là sky , chúa tể bầu trời , là hậu duệ của Bi za đen , hãy cho ta điều khiển chiếc CDV này nếu không thằng này sẽ chết .
Yo nói : - Ngươi hành hạ hắn gì cũng được , miễn là đừng có quấy nhiễu ta là được rùi , vừa mơ gắp được Big Toe xong thì ngươi lại đên phá đám ><.
Pro nói trong nước mắt :
- hu hu , tui đã chịu để bà làm ngựa rùi , mà bà còn đối sử với tui như thế T.T . Thà tôi nhảy xuống dưới tự tử còn hơn .....
Vừa dứt lời , Pro đã nhảy xuống từ độ cao "không có từ gì để diễn tả" , phen này pro có thần công cái thế đi nữa thì cũng tan xương nát thịt :huhu Girl cute :
- Thế là ta đã mất đi một con ngựa đẹp zai .... 30 giây mặc nhiệm bắt đầu .. 30 giây sau :
- Ê tên sky kia!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Ngươi đã làm mất con ngựa iu dấu của ta rùi bắt đền đi chứ .
- Chính "you" vô tình thì nó mới tự tử , chứ có phải là tại "me" đâu .
- Thế tên nào dí kiếm vào cổ nó T.T .
- ...
- Nhân danh Ni ta bắt ngươi làm ngựa của ta mãi mãi . Ngộ Không đâu hãy cho tên sky kia biết tay đi ..
Sau câu ra lệnh đầy uy quyền của girl cute , Inlka đã làm phép biến hóa làm sky biến thành 1 chú ngựa .
Cuộc đời của sky đã thay đổi kể từ giây phút này .. Cuộc thảm kịch đã xảy ra , trong giây phút biến sky thành con ngựa , Inlka đã không điều khiển chiếc CDV của mình . Và Tai nạn đã xảy ra .
Bỗng thấy mặt mình lạnh lạnh ,bé cute tỉnh dậy và thấy trước mặt mình là một chú lợn vô cùng dễ xương .
Bé cute:
- Sao lại có lợn ở đây nhỉ !!!???
Chú lợn :
- sis của cute đây .
- Lại còn biết nói nữa cơ đấy. Lại còn xưng là chị nữa cơ đấy , ta cho ngươi thành heo way bây giờ
- Tội nghiệp Sún mà cute , đừng làm heo way trông xấu lắm , làm luộc đi trông cho nó có nhan sắc .
- À , hóa ra là Sún .
Sao lại bị biến thành lợn thế này .
- T.T . Hic anh Ni phạt em thành lợn vì tội dụ dỗ nhiều trai quá T.T . Nhưng mà Ni đâu có hiểu rằng Sún chỉ chung tình với một mình Chí Phèo thui... Nhưng tiếc rằng chàng đã đi hưởng tuần trang mật với ss Hằng Nga rùi .
- Thật tội nghiệp , làm sao để Sún trở lại nguyên dạng bây giờ .
- Chỉ có cái kiss của một người vô cùng iu em thui ...
-Tìm đâu ra bây giờ .... , thui để cute mang Sún đi cùng nhé , rồi tìm người iu Sún nhất . Tôn Ngộ Không đâu ra biến Sún tạm trở lại làm người đi nào .
- Nhưng Sún đã bị Ni phát rùi , chỉ biến trở lại làm người 1 ngày 1 lần thui , mà mỗi lần được có 5' >< .
- Thế thì .....
- Em biết một người rất yêu em rồi .
- Ai thế ?????
- Là , Là ...anh Pro ... thái tử của posiedon ấy . Nhưng không biết tìm anh ấy ở đâu bây giờ .
- Ta biết hắn đang ở đâu rùi .
- Anh ấy ở đâu thế????
- Không dưới âm phủ , thì cũng đang hầu chuyện với Ni ....
- Anh ấy , anh ấy chết rùi à .... :hot :hot :hot ... khóc nửa tiếng . Hu hu không có anh ấy thì em sống sao nổi ( thì làm lợn mãi sống sao nổi ^^) .
- Thế chúng ta cũng xuống hỏi Diêm Vương (sh0ck girl) xem hắn đang ở đâu nèo ...
- girl cute tốt quá
- Tình Điên Đại Thánh đâu , chuẩn bị cất cánh ...........
[Read More...]


Tân Tây Du Kí hồi 2



Hồi 2 : Cuộc truy bắt Tôn Ngộ Không

Lại nói chuyện Tôn Ngộ Không Inlka đang ở Box ẩm thực cụ thể là Hoa Quả Sơn . Đang nhai chuối ngốn ngấu thì bỗng nghe ngoài cửa nhiều tiếng ồn ào , hắn ta quát lên :
- Ê mấy lũ khỉ ( hắn ta không phải là khỉ chắc ><) , lão phu đang ăn mà các ngươi phá quấy hả ... Ông đây cho bây nhịn ăn chuối mấy năm bi giờ :nhin gì
- Hê hê ta không thích ăn chuối - và giọng nói này không gì xa lạ đó là đường Tam tạng .
- Hóa ra là xú cô nương .
- Ngươi gọi ai là xú cô nương hả!!!!!!
- Ta gọi ngươi đó ni cô ...
- Hừ , con khỉ này láo , không sợ chết á!
- HÔ , HÔ , lão phu nay đã được giải thoát thì lão phu cóc sợ ai kể cả ông trời Ha Ha Ha.
Inlka vừa dứt lời trời đang trong xanh , mây bồng bềnh , thì bỗng nổi cơn dông , mây đen kéo đến , và hiện ra gương mặt của Ni ( Ngọc hoàng) . Ni thét ra lửa:
- Tên kia , ngươi vừa nói không sợ ta hả cho ngươi rút lại lời nói ngay , không ta cho ngươi banned vĩnh viễn bây giờ(mãi mãi không đựơc ăn chuối ) .Thiên Binh Vạn Mã đâu bắt hắn cho ta .
Uỳnh!!!! Một trận quyết chiến xảy ra giữa Inlka và hàng loạt member của
. Inlka tất nhiên không phải hạng xoàng , khỉ ta tả xung hữu đột , bay từ trái qua phải , từ trên xuống dưới nhằm tìm đường thoát thân, tiếc thay kim cang bổng còn chưa kịp lấy về >< . Tôn Ngộ Không đã không thể dùng được "cân đẩu vân" để "chẩu" bởi vì thời tiết quá xấu , hãng hàng không "Không Ngộ Tôn" đã không cho cất cánh .
Sau 1 giờ uýnh lộn , Inlka ta đã bị bắt về giao cho Ngọc Hoàng Thượng đế Ni .
Ni:
- Hừm , Khỉ ngươi không chỉ xúc phạm tới ta , mà còn làm tổn thương khá nhìu mem của ta ( 15 người mất quần , 20 người mất áo , 50 người mất cả quần cả áo , tiêu biểu là anh Biologos mọi người xem avatar anh ý này, có khổ thân ko cơ chứ ) . Ta phạt ngươi phải theo hầu Đường Tăng suốt đời .

- Khoooooooong , Xin người nếu người cho con theo hầu bé cute , thì xin người hãy phạt con bị đẽ dưới Ngũ Hành Sơn còn sướng hơn T_____T .
- Thật đáng tiếc cho ngươi Thổ Địa Việt Kid đã bị thế chỗ nhà cũ của người rùi , phải đợi vài trăm năm nữa thì mới ra được ^^ , vả lại tên Việt Kid làm con khỉ mới ăn khách hơn hẳn ngươi . Ngươi không còn cách nào nữa ngoài chịu phạt là bảo vệ girl cute suốt đời .
- X...xi...xin , t..tuâ.....tuân lệnh Ngọc Hoàng .
- À , quên , ta sẽ ban cho ngươi danh hiệu mới thay thế cho " Tề Thiên Đại Thánh" đó là " Tình Điên Đại Thánh" ^^.
- Đa tạ người .
Vụt ............ . Ni đã bay vút lên trời để lại chú Inlka tội Nghiệp còn đang ngơ ngác vì mình đã bị Ngọc Hoàng sử quá nặng tay ....
Sau cơn mưa , trời lại nắng , Và thế là chú khỉ Inlka đã phải theo bảo vệ bé cute. Bé cute :
- Khỉ con .
- Sư phụ có gì xin sai bảo ...
- Hãy đưa ta qua box FASHION TEEN Style đi , mặc mãi một bộ cũng chán .
- Dạ , yes sir . Để con gọi cho hãng hàng không "Không Ngộ Tôn" đã .
-Uhm , cưỡi mãi trên lưng tên pro cũng thấy hắn tội .
- Alo , cho Inlka một cái cân đẩu vân 767 nhé đang cần gấp.
Vèo , vèo ,vèo ..... Trước mặt Yo đã xuất hiện chiếc cân đẩu vân 767 Vô cung đẹp với 1 tông màu duy nhất là màu trắng .
Và chú Pro tội nghiệp của chúng ta đã được giải thoát khỏi thân hình 1 tạ của girl cute . ^^ .
[Read More...]


Tân Tây Du Kí hồi 1



Hồi 1 : Ngũ Hành Sơn

Nói về việc đường Tam tạng sau khi nhận xong nhiệm vụ từ Quan Âm bồ tát để lấy chân kinh về đại đường phổ độ chúng sinh ...
Trước mặt bé cute (đường Tăng) bây giờ là khu du lịch nổi tiếng Ngũ Hành Sơn , với 5 ngọn núi , và 1 con khỉ sống mãi không chết . Chỉ thấy trước cổng ghi dòng chữ:
" Hôm nay Ngũ Hành Sơn đóng cửa. Xin quý khách thông cảm . Mai chúng tôi sẽ mở cửa lại và giảm 50% giá vé "
Thấy dòng chữ đó bé cute nghĩ :
-Ủa , hôm nay rõ ràng ss Quan Âm bảo mình đến đón con khỉ cơ mà , sao lại đóng cửa nhỉ .
Vừa nghĩ bé liền ra hỏi gã canh cổng (việt Kid) :
-Ê , tên khìn kia , sao hôm nay lại đóng cửa thế !
-Dạ , hôm nay đóng cửa đê đón VIP Đường Tăng ạ.

-Đường tăng là ta đây . Mắt ngươi mù à .
- Sao điêu thế, đường tăng là con trai cơ mà.
- Ơ , con gái thì không được à.
- Thế thì có gì chứng minh ngươi là đường tam tạng nào !
- Đây passport của thượng đế và Quan Âm đây .
Sau một hồi xem xét , gã canh cổng thốt lên :
- Thì ra Sis là đường tăng thật ạ. Ôi giời em là Thổ Địa ở đây, kèm luôn chức danh là người soát vé .
Muốn giải thoát cho con khỉ thì theo em ạ ...
-OKie
- Dạ, em xin tặng ss một con bảo mã nó tên là pro_in_love ạ .
- Đâu đâu để ta xem , ta xem .
Một lúc sau thấy Thổ Địa mang một tên mặc áo ba lỗ , quần tụt , một bên chân đi con tông , một bên đi Chiếc dép tổ ong .
Bé cute nhăn mặt nói :
- Ngươi bắt ta cưỡi trên lưng cái tên này á ><.
- Pro biến thành ngựa nhanh lên không ngươi thành đặc sản ở Đại Đường bi giờ . Bùm!!!!!!!!!!! Chỉ thấy tên đó biến thành một con ngựa trắng khá là đẹp . Yo nói :
-Thui tui nhanh nhanh để ta còn có đồ đệ nào , thèm có đồ đệ lắm rùi ^^
Thổ địa liền dẫn đường tăng đến chỗ Tôn Ngộ Không .. :
Vừa mở cửa Đường Tăng đã nghe thấy tiếng hét :
- CÓ PHẢI LÀ NGÀI ĐƯỜNG TĂNG KHÔNG Ạ . XIN THẢ EM RAAAAAA. MUỐN EM LÀM GÌ CHO XẾP CŨNG ĐƯỢC MIỄN LÀ THẢ EM RA LÀ ĐƯỢC RỒI T___T .
Bé cute nói :
- Để ta xem mặt mũi ngươi thế nào đã .
- Em đẹp trai lắm ạ .
- Mặt ngươi đầy lông , đẹp trai sao nổi >< .
- Xin ngài ra xem thì biết .
Bé cute lạch bạch chạy ra , và thấy trước mình là một chàng trai đẹp trai tuyệt vời . Bé Yo nói :
- Ta không ngờ Tôn Ngộ Không lại đẹp trai thế .
- Còn em không ngờ Đường Tăng lại là con gái xinh đẹp thế này ^^.
- Ngươi nịnh ta vừa thui, ta không xinh mà là quá xinh .
- Xin thả con ra sư phụ uiii.
- Thả con khỉ này ra đi Khìn .
-....
-Khìn
-....
-Ta bảo ngươi đấy Thổ Địa ^^ .
- Dạ vâng , password để thả ra là gì ạ
- Không có
- Sao lại không có ạ
- Không có là không có
- Nhưng ở đây có pass mà .
- Pass là không có , tên khìn .
Click , click

Sau đó Tôn Ngộ Không đã được thả ra , và bay mất hút cùng cân đẩu vân ....
Bé cute tức tối vì vừa nhận được đệ tử , bây giờ lại không thấy đệ tử đâu , trông hăn xinh trai như con khỉ thế cơ mà.
Nàng tức tồi phone cho Quan Thế Âm Vulong:
-09xxxxxxxxx
-....Vulong hiện đang đi xem phim với Jesus . Xin hãy nhắn lại sau tiếng beep. Beeeeeeeeep.
-....
Thế gọi cho Ngọc Hoàng (Còn ai xứng hơn Ni ) vậy :
- 09xxxxxxxxxx
- A nhô.
- Ngọc Hoàng ui , đệ tử của con đi mất rồi không thấy đâu ..
- uhm , ta đã gắn thiết bị định vị toàn cầu lên đó rồi, con yên tâm đi , nó chạy khắp nơi ta cũng thấy hết.
- Dạ xin ngài xem hộ em ạ.
- Hừm nó đang ở box ẩm thực đang nhai chuối kia kìa chắc cu cậu đói quá ý mà , nhịn ăn mấy trăm năm nay rùi .
- Dạ , cảm ơn xếp .
- À , mà bảo với Thổ Địa là thế vị trí tên khỉ đó nhé , nếu không mất địa điểm du lịch , doanh thu giảm nhiều lằm .
- Ê , Thổ Địa làm Tôn Ngộ Không thừ 2 đi nhé .
Bùm!!!!!!!!!!
Việt Kid đã bị nhốt dưới Ngũ Hành Sơn thế thân cho ... Nhốt xong Việt Kid
bé cute liền cưỡi lên lưng pro và cưỡi về box Ẩm Thực .........
[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế - Lấy kinh thời hiện đại (phần 4)



Phần 4

Thấy tên chủ quán sắp đuổi kịp, cả bọn vô cùng sợ hãi, bủn rủn chân tay. Những tưởng tương lai được làm bò Úc đang hiện dần trong bát phở , nhưng nhờ mưu trí dũng cảm do thuộc 5 điều Bác dạy, Tôn mới nẩy ra một ý... Tôn mới bảo cả bọn dừng lại, đợi tên chủ quán tới rồi hất hàm hỏi hắn:
- Ê, mày là ai mà đuổi bọn tao?

- Chúng mày chết đến nơi rồi, tao là chủ quán Phở Sướng đây! - Sao bọn tao chưa gặp mày bao giờ, có đúng mày là chủ quán phở Sướng ko đấy?
- Lúc đấy chúng mày ngủ một lũ như lợn, sao thấy mặt tao?
- Vậy có cái gì đảm bảo mày là chủ quán Phở Sướng?
- Đây!

Thật chả ngờ, Tôn mưu mẹo lại gặp thằng cẩn thận quá đỗi, Nhổ nghe nói vậy liền giở giấy phép đăng kí kinh doanh ra, có tên chủ sở hữu và dấu chứng nhận của Phường đỏ chót đàng hoàng (ts, cái thằng này hãm tài thật - Tôn lại chửi thầm ). Nao núng trong vài giây, Tôn lập tức nghĩ ra một chiêu nữa (dân chơi cơ mà, đâu dễ đầu hàng như thế ):
- Nhưng mày chơi bẩn, nếu ko nhờ con Ba-bét-ghẻ kia thì sao mày đuổi được tao? Có ngon tao với mày đua bằng xe 3 bánh? Nếu mày thắng chúng tao xin theo mày về chịu chết , nếu ko mày phải để chúng tao đi!

Chiêu này của Tôn quả vô cùng hiểm hóc, Khổng Minh sống lại cũng phải nhận làm sư phụ. Bị khích đúng chỗ ngứa, tên chủ quán dựng chân chống giữa con Babetta, khóa cổ khóa càng, rồi lớn tiếng:

- Bố mày sao phải xoắn, đua thì đua!

Tôn cười thầm trong bụng, ra hiệu Trư đưa xe cho hắn (con xe này mua chợ Giời, hàng Tầu, sản xuất tại Viêng Chăn, thủ đô CamPuChia , lại mới đâm vào cứt bữa trước ).

Cả hai cùng lên xe, chân sẵn sàng trên bàn đạp. Sau khi Sa Tinh Tinh vận công đánh rắm thay súng hiệu, 2 chiếc 3 bánh vút lên. Thế trận ban đầu có vẻ nghiêng về Nhổ bởi hẳn đi xe máy từ nãy, chẳng mỏi mệt gì. Nhưng dần dần, với bản lĩnh của tay đua cừ khôi , Tôn núp gió, bó vỉa một cách điêu luyện giành thế cân bằng. Khi chỉ còn mấy trăm cm nữa là tới đích, Nhổ tức tối dồn hết sức bình sinh đạp mạnh , những tưởng sẽ vượt lên trên cầm chắc phần thắng. Nhưng do đi phải xe lởm, Nhổ đã to con lại đạp quá mạnh khiến xe bị mất lái, đâm vào cột điện. Tôn giành chiến thắng trong sự thán phục của bè bạn và hội cổ vũ đua xe đứng hai bên đường.

Sau vụ đấy, Nhổ phải đền tiền cho Trư mua xe mới và để bọn Tôn đi, ít ra hắn cũng đã xử sự như một người đàn ông chân chính . Về sau, nghe giang hồ đồn đại, Nhổ về đóng cửa quán phở, mở hiệu bán xe 3 bánh và trở thành dân đua. Các yêu nữ trong quán được điều động ra đứng cạnh xe để câu khách, từ đó nghề người mẫu quảng cáo cũng ra đời...

... " Ngày gà, tháng bò, năm con heo, biên giới U-dơ-bê-kits-tăng.

Vậy là tụi mình đã rời kinh thành được gần 1 tuần, nhớ bố mẹ, nhớ quán 1 con vịt quớ!

Hum nay, Trư lại cưa đổ một thiếu nữ 3 tuổi bằng 2 chiếc kẹo. Nhờ vậy cả hội hỏi thăm được một nhà hàng đã được tổ chức y tế thế giới IAEA kiểm nghiệm là an toàn thực phẩm để ăn trưa. Tuy nhiên nhà hàng ko bán cà phê đen nhiều sữa nên Đường phải dùng nâu béo. Sa Tinh Tinh giao lưu với các đầu bếp và dạy cho họ "Mắm muối tâm pháp" còn Tôn thì vào quán nét viết blog. Đầu giờ chiều, cả hội lại lên đường..." ...

Thiếu nữ vẫn lẽo đẽo theo Trư một đoạn xa hòng ôsin thêm mấy cái kẹo nhưng ko thành, đành lủi thủi đi về sau khi chửi thẳng vào mặt Trư: "anh là đồ sở khanh!". U-dơ-bê-kits-tăng là một vương nhỏ bé, xinh đẹp và hòa bình, nơi Osama Biladen từng ẩn náu và sáng tác vở kịch Romeo and Julliet bất hủ . Ở đây, hội của Tôn đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp với các nhóm bạn trong tổ chức Bảo tồn Gấu bông hoang dã: Al-Queda, cũng nhờ họ, cả bọn gặp rất nhiều thuận lợi trong cuộc hành trình...

Ngày thứ 8, cả hội đặt chân đến một đất nước vô cùng xa lạ nằm lẻ loi giữa một vùng núi rừng cheo leo và heo hút gần quốc gia Bê-la-rút. Lạ lùng thay, ở đây tuyệt nhiên không có bóng dáng đàn ông, chỉ có các bà các cô lượn lờ như cá cờ hàng giờ trong những bộ quần áo "hững hờ"(nghe khiếp nhờ).

Từ lúc đặt chân đến cửa khẩu, cả hội đã trông thấy biển báo:
"Tây Lương Lesbian Country - Cấm: boys, man, gay lai vãng!"

Một khó khăn mới đặt ra: chỉ có cách vượt qua Tây Lương mới đến được nước Nga Xô Viết, vậy mà pháp luật nước này lại cấm đàn ông. Đường đi lấy sách quả gian nan, thế mới biết kiếm tiền thật khó. Nghĩ vậy, tự nhiên Tôn thấy cay cay nơi sống mũi, thương cha mẹ vô bờ...

Vậy là chỉ còn cách giả gái để qua đi tiếp. Thật may Trư lúc nào cũng mang theo son phấn, kẻ mi, phụ tùng nội thất... (để làm quà dụ các em tuổi teen) thành ra việc giả gái cũng ko đến nỗi nào.

Mọi chuyện có lẽ đã diễn ra suôn sẻ nếu ko có sai lầm của Sa. Số là, khi đi "giải quyết", Sa lại "đi" ở tư thế đứng . Điều này tất nhiên ko thể thoát khỏi cặp mắt soi mói của dân bản địa, ngay lập lức, dân phòng và trật tự đường phố ập đến bắt cả hội về bốt kiểm tra. Sự việc bại lộ, cả hội bị đưa tới hoàng cung chờ phán xét của nữ vương.

Nói đến nữ vương, nàng vốn là một tiêu thư khuê các, nhan sắc vẹn toàn, cầm-kì-thi-họa-audition đều giỏi cả. Thời đại học, nàng là "hót gơn" có tiếng, tuy có nhiều người theo đuổi nhưng nàng chỉ yêu duy nhất một anh học khóa trên. Nàng yêu cái vẻ thư sinh, phong cách giản dị, và nhất là cái dáng anh gầy gầy trên con Lx. Vậy mà ko ngờ, "đến hót gơn như em mà nó cũng đá , em căm thù tất cả bọn đàn ông trên đời..." - nàng tâm sự với tác giả như vậy. Sau khi bị phụ tình, nàng thành lập bang .:₪[Lacoste♥Pro]₪:. bao gồm các cô gái có cùng hoàn cảnh. Thế rồi, qua nhiều lần offline với nhau, các nàng dần trở thành les lúc nào ko hay. Bang Lacoste ngày một phát triền nhưng lại bị xã hội ghẻ lạnh kì thị, vì vậy, nàng quyết định đưa cả bang lên một vùng núi hẻo lánh lập quốc gia riêng lấy tên là Tây Lương và trở thành nữ vương.

Lại nói về hội của Tôn, sau khi bị dẫn đến gặp nữ vương, cả bọn bị xử theo luật cũ: "đã vào Tây Lương, nhất quyết ko thể là ...đàn ông" (nghĩa là sẽ bị "phẫu thuật" để trở thành thái giám).

Trăm ngàn lời xin xỏ và biện minh đều ko ăn thua, ngay cả "hút hồn đại pháp" của Trư lão đệ cũng chỉ như gió thoảng, tuyệt nhiên ko lay động được tảng đá lesbian này. Cả hội bị tống vào ngục chờ ngày hành quyết.

Nỗi thống khổ của Tôn-Trư-Sa-Đường bay lên tận trời xanh, đập vào bệ xí của Ngọc Hoàng òa vỡ. Ngọc Hoàng thấy thương tình bèn ra lệnh cho Táo Giáo Dục xuống trần trợ giúp. Tối đó Táo nhập vào giấc mơ của nữ vương...

zZz(trong giấc mơ)zZz...
-Táo: C0n gáj, k0n có thấy đ4u l0`ng khi bị xà hộj gHẻ lạNh, c0n Có thấy c0^ đƠn kHj Fải sốNg tr0ng tHứ tj`nh kảM bệNh hOạn và giả tẠo h4y ko? (Táo hay chơi chát nên nhiễm cách viết của chatter nhà quê).
-Nữ vương: "thú vật" thật với Bụt là con có, nhưng bệnh con nặng quá rồi, Hoa Đà đã hội chẩn với Tuệ Tĩnh và Hải Thượng Lãn Ông cũng bó tay...
-Táo: k0n ơi ta là Táo, ********* phải BỤt, Bụt dạo này da nhăn quá, đi SPA an dưỡng rồi. Thế giờ ta chỉ cách cho k0n, để kon cùng chị em trở lại như xưa, con có đồng ý ko?
-Nữ vương: có chứ ạ, thế phải làm sao hỡi Táo bón, nói đi mừ?
-Táo (tức lắm, chỉ muốn tát cho một phát nhưng sợ nữ vương tỉnh ngủ đành nhịn): đúng 10 kém 5 ngày mai, khi nhạc phim Nhật Ký Vàng Anh vừa dứt, k0n phải chuẩn bị một mâm cỗ cúng bao gồm các món sau: bê thui 9 lửa, rau muống rửa 9 lần, tôm trần 9 phát, đũa bát 9 đôi, gà lôi tần 9 kiểu, đà điểu luộc 9 con... Sau đó con lập đàn cầu nguyện thành tâm, tất sẽ có phép lạ xảy ra.
-Nữ vương: ok men, nhưng toàn các món lạ đời thế, con phải làm sao?
-Táo: trong số tù nhân con bắt có một kì tài về nắn âu, ý lộn, nấu ăn, con giao cho hắn việc này đảm bảo sẽ no vấn đề...(nói vừa dứt câu, Táo tát một phát thật mạnh vào mặt nữ vương rồi lặn mất)...zZz...

Nữ vương choàng tỉnh, má vẫn con ran rát. Nhớ lại giấc mơ kì lạ lúc nãy, nàng nửa mừng nửa lo, chẳng hiểu thần tiên giúp mình thật hay chỉ là một giấc chiêm bao. Thế rồi chợt thấy list các món ăn để ngay đầu giường cùng với note: "Táo biết con ko nhớ hết các món nên ghi lại cho con, nhớ mua hàng trong siêu thị ấy, dạo này dịch bệnh gia súc gia cầm ghê lắm! Đừng tham hàng rẻ mà làm các thần linh lở mồm long móng nghe con..." nàng đã tin là thực, lăn ra ngủ tiếp...

Chuông báo thức reo vang, mới 9 rưỡi sáng, nữ vương dụi dụi đôi mi cong bước xuống giường. Lâu lắm nàng mới dậy sớm vậy, hôm nay là ngày quan trọng mà, phải dậy sớm để chuẩn bị mọi việc chứ. Sau khi tắm gội, soi gương, trang điểm, soi gương, ăn uống, soi gương, xỉa răng, soi...răng, nàng lên triều. Một mặt nàng sai các cận thần chuẩn bị mọi thứ, một mặt ra lệnh thả bọn Tôn ra.

Sau khi được thả và nghe chuyện của nữ vương, cả bọn vui mừng khôn xiết, bây giờ chỉ còn trông đợi vào tài năng của Sa Tinh Tinh nữa mà thôi. Như đã nói về Sa, chàng từng đi xuất khẩu lao động ở nhiều nước, việc bếp núc trở thành sở trường từ lâu. Hơn nữa, trong cuộc hành trình, cả hội đã qua bao vùng đất mới, Sa học hỏi thêm được bao kinh nghiệm, lever cao thêm mấy bậc. Nhiệm vụ nữ vương giao, chàng hoàn thành xuất sắc, cả hội được tha bổng thoát khỏi hình phạt làm hoạn quan.

Sau khi tế lễ cầu khấn, một tia sét long trời đánh xuống, tất cả nữ quốc lăn ra bất tỉnh trong 15'. Khi tỉnh lại, họ trở về là những cô gái ngày xưa. Nhưng do thiếu hơi zai đã lâu, họ nhìn hội của Tôn đắm đuối như cá chuối nhìn ếch con. Vậy là cả hội lại một phen nữa đạp xe 3 bánh đứt hơi... (nói thêm đoạn này, trong khi các chị em ngất, cả hội đã nhanh chóng tìm lại hành lý, xe cộ để chuồn luôn, vì sợ nếu phép mầu ko linh nghiệm thì còn gì là đời trai nữa)

....

Thứ 6, ngày 13 của cuộc hành trình, cuối cùng thì cả hội đã tới được nước Nga Xô Viết. Đứng giữa quảng trường Viên Chăn của thủ đô Paris, cả hội ôm nhau òa khóc, những giọt nước mắt sung sướng và hạnh phúc văng tóe loe trong không khí, rơi xuống đất, bổ sung thêm muối khoáng cho cây trồng...

Họ tới ngay một nhà sách để tìm mua cuốn "Mác-Lênin 7", nhà sách báo: hết!. Tiếp tục một nhà nữa: hết!, nhà nữa: hết!... Chán nản và tuyệt vọng, bao nhiêu mồ hôi và công sức lẽ nào đổ hết xuống bể xuống sông.

Tôn tức tưởi bật khóc, nước mắt đàn ông rớt rơi lã chã lên con chiến mã mua ở chợ Giời. Chợ Giời, phải rồi, chợ Giời!!! Tôn hét lên sung sướng, nước nào mà chẳng có một vài cái chợ giời. Sau khi hỏi thăm người bản xứ, cuối cùng họ cũng tìm thấy một cuốn ở khu chợ tồi tàn ngoại ô ManChester gần kề Dinamokiev. Không thể tả hết niềm vui của các chàng trai, họ nhảy tưng tưng như một lũ người rừng tay cầm dây thừng đi săn lợn rừng vậy.

Họ mua vé máy bay về nước, họ nhận đủ 20 vây vàng 9 số 4, họ tới quán 1 con vịt, họ lao vào bay-nhảy-lăk vòng, họ về nhà, người đưa tiền cho bố mẹ, người đưa cho bx, người đút lợn, người ủng hộ quỹ vì người nghèo...

[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế - Lấy kinh thời hiện đại (phần 3)



phần 3 Phở Sướng shop - Đường Tan Tạm xuất chiêu!

Mới tờ mờ sáng, cả hội đã lẳng lặng ra đi, nhỡ đâu 2 ông bà già Hưởng thức dậy biết chuyện lại chẳng đòi lại hết tiền ý à. Cong mông đạp 3 bánh liền 2 canh giờ, cả hội đều thấm mệt và chắc chắn rằng giờ này dù có vác công nông đuổi thì 2 người kia cũng chẳng kịp được, bèn ghé vào một quán phở nghỉ ngơi

Quán phở nhìn khá bắt mắt, biển hiệu rõ ràng: "Phở Sướng - 1001 Thiên Đường, tỉnh Đang-Kẹt-Vay-Song-Trả" . Sau khi khóa càng khóa cổ mấy con xe của mình, cả hội nghênh ngang bước vào. Quán phở bên trong vắng tanh, trên mấy chiếc bàn đá lạnh lẽo còn vương vãi vài sợi phở loằng ngoằng và một điếu ĐáiĐườngTànBạo (Đađưtaba ) đang hút dở, dấu hiệu duy nhất cho thấy đã có người vào ăn.

Cả hội còn đang ngơ ngác thì có mấy em xinh đẹp ăn mặc sếc-xi từ đâu ùa ra mời mọc:
- Ui mấy anh zai phong độ quá, các anh ăn gì để bọn em chiều nào?

Trong khi Tôn, Sa và Đường cứ ngẩn hết cả người vì mấy em thì Trư đã bình thản gọi món, anh ta quá quen với các tình huống này rồi:
- Cho anh một bát tái, nhiều hành thái, ít hành trần, thêm gân, ko nước béo nhé!

Nghe Trư gọi, hội kia mới sực tỉnh, líu ríu gọi theo. 4 bát phở nghi ngút khói nhanh chóng được dọn ra. Các anh ngồi ăn mà lại có các em ngồi cạnh tỉ tê quạt mát, thật sung sướng biết chừng nào... Nhưng sự đời chẳng ai ngờ, chưa ăn được một nửa, cả 4 đã thấy trời đất lung link, mờ ảo, nhạt nhòa, rồi tốy hẳn (cảm gizác này còn phê hơn thuốc lăk)..........

Tỉnh dậy trong một căn buồng tối tăm u ám, song sắt kiên cố bao quanh, Tôn phát hiện ra rất nhiều cặp mắt đang soi mói chàng. Một người trong số đó cất lời:
- Lại thêm 4 thằng nữa phải đi gặp diêm vương rồi .

Hồn bay phách lạc, Tôn hoảng hốt lay tụi bạn dậy. Rồi sau khi trò chuyện với mấy người kia, cả hội mới biết đây là một quán phở thịt người, chuyên tẩm thuốc mê vào phở cho khách vãng lai để rồi biến họ thành nguồn hàng sống cho mình (sợ chưa, ko ăn phở dọc đường nhé ).

Số là quán phở đã mở được 2 năm, ban đầu làm ăn cũng khá khẩm, sau khi dịch cúm gà bùng phát, gà chết hàng loạt , sau đó lại dịch bò điên , chẳng ai dám ăn nữa . Khi dịch qua đi thì chẳng còn nguồn nguyên liệu, tên chủ quán tên là Khạc-Xong-Nhịn-Nhổ , ngày xưa từng là tay đâm thuê chém mướn đã nảy ra ý định dùng thịt người thay thịt bò và dối là thịt bò nhập từ Úc , vừa ngon vừa bổ ...

Càng nghe, hội của Tôn càng thấy khiếp đảm , Đường Pha Tạm thậm chí còn "lênh láng" ra quần, Sa Tinh Tinh thì ôm mặt khóc nức nở , chỉ chờ có Bụt lên để cứu. Nhưng đây có phải chuyện cổ tích đâu mà Bụt hiện lên , chỉ có một con yêu nữ lúc nãy cầm roi xuất hiện, quất vào mông Sa mấy phát:
- Từ từ rồi đến lượt, tội gì mà khóc!

Mấy người trong buồng giam khẽ nói trong bất lực: "Chúng ta chẳng thể thoát được đâu, ai kêu khóc to, chúng sẽ giết trước đấy"

Tất nhiên, là ko thể ngồi im chịu chết được, Tôn định lôi di động call cho tể tưởng giải cứu, nhưng máy đã bị bọn chúng lấy mất, tình thế lúc này thật ngàn cân treo sợi bún . Cả bọn nhìn nhau hoảng loạn. Lúc này, Trư mới thể hiện bản lĩnh của mình, chàng khẽ đứng dậy, vuốt nhẹ mái tóc xoăn rồi hất sang 1 bên làm thành kiểu 4-6, mặt chàng ngẩng cao , đôi mắt "giết người" chớp nhẹ và nhẹ nở một nụ cười lãng tử :
- Tiểu thư chẳng phải là người vừa bón phở cho ta chăng?

Ngay lập tức, "Hút hồn đại pháp" phát huy công lực, cô nàng mở to mắt trân trối nhìn Trư , mồm nàng há to, đớp đớp trong không khí mà chẳng thốt được nên lời . Không để một phút cho quân địch hoàn hồn, Trư liên tiếp tung "72 câu cưa gái bí truyền", "49 chiêu làm nàng vừa ý"... khiến yêu nữ hoàn toàn ngớ ngẩn và lẩn thẩn chỉ biết dựa vào song sắt nhìn Trư : "oh man! I luv u mất rồi, my sweetie-babe! ".

Chẳng bỏ lỡ cơ hội quý giá này, Đường lập tức mon men đến gần trong khi yêu nữ vẫn còn đang mê mệt . Vận dụng chiêu thức phá "féc-mơ-tuya bảo mật" đã từng khiến mình nổi danh trên các fo-rum của hacker toàn thế giới, Đường nhanh chóng tháo được cái dải rút treo chùm chìa khóa rồi lẳng lặng bò vào phía trong ngắm trần nhà, huýt sáo .

Trư thấy đồng bọn đã hành động xong , bèn lả lướt thêm với yêu nữ một câu: "Ta khát quá, nàng có thể lấy cho ta một lon cocacola tăng lực vị chuối tiêu được ko? "

Yêu nữ e lệ: "Dạ, được anh" (như kiểu con bé em họ đóng quảng cáo dầu gội đầu nói với chị nó ý ) rồi lảo đảo bước ra.

Đợi cho yêu nữ đi khuất hẳn, Trư mới ra hiệu cho Đường mở khóa, cánh cửa được mở tung khiến mọi người phải cố gắng lắm để kìm tiếng reo hò sung sướng . Không chậm trễ, Tôn ra hiệu bảo mọi người trật tự xếp hàng một, nắm tay nhau bước ra ngoài. Cũng may lúc này đã nửa đêm, chỉ có mỗi yêu nữ nọ canh gác, vì vậy cả bọn thoát ra ngoài khá suôn sẻ. Số người bị bắt trước đó cảm ơn hội của Tôn rối rít, sau đó, người thì xe ôm, người thì xích lô, người chạy bộ, sang hơn bắt taxi, mỗi người một hướng dông thẳng.

Lại nói về tên chủ quán, Khạc-Xong-Nhịn-Nhổ vốn là tay giang hồ lâu năm , luôn cảnh giác cao độ và có một giác quan thứ 6 nhạy bén tuyệt vời, tuy nhiên do hôm nay uống hơi nhiều sữa đậu nành nên hắn cũng ngà ngà say. Đang mơ màng trong giấc mộng được làm hoàng tử ếch, chợt có một lão già xuất hiện chỉ thẳng vào mặt hắn nói:
- Dậy đi con chó , bọn nó trốn hết rồi!

Nhổ choàng tỉnh, vẫn còn tiếc vì chưa được gặp công chúa , nhưng nhớ lại lời lão già trong mơ (trông mặt quen lắm, giống người bố quá cố của hắn thì phải), hắn bèn thức dậy kiểm tra. Mới bước ra khỏi phòng ngủ vài bước, đã thấy con yêu nữ tay cầm chai coca, vừa hát vừa đi loanh quanh bên chậu rửa bát (hậu quả do Trư ra tay quá nặng), hắn biết ngay có chuyện xảy ra.

Khoác vội chiếc áo choàng gấu pool mầu hồng quen thuộc, hắn nhảy lên con Babetta 250 mm3 (mili phân khối ), đạp phành phạc rồi phóng đi... Chẳng mấy chốc hắn đã thấy hội của Tôn đang cong đít đạp 3 bánh đằng xa.

Nhưng ở đây phát sinh câu hỏi : tại sao Nhổ lại có thế bắt kịp hội của Tôn mà ko phải lũ người kia một cách nhanh chóng vậy? Câu trả lời là sau khi thoát ra dễ dàng, cả bọn mới chợt nhớ đến đống hành lý, tiền bạc, gối ốm, gấu bông và cả chìa khóa mấy chiếc xe nữa nên đành quay lại lấy , vì vậy mới có sự chậm trễ này.

Tiếp tục quay lại với cuộc đuổi bắt, khi nghe thấy tiếng động cơ ầm ầm phía sau và quay lại nhìn, Tôn hết hồn khi phát hiện ra có người đuổi theo . Một gã to cao lực lưỡng, tay vít ga, tay cầm chiếc thước kẻ to tổ bố khua điên loạn , trên cổ hắn, áo choàng Pool bay phấp phới trông chả khác một hung thần. Cả hội cố hết sức đạp mà không thể nào kéo dài được khoảng cách, bởi một lẽ gian đơn: xe thô sơ sao sánh được với động cơ 1/2 sức ngựa...

[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế - Lấy kinh thời hiện đại (phần 2)



Phần 2 Lò Gia Trang - Lão Trư gặp nạn

Tôn mang kế hoạch của mình bàn với các chiến hữu và được tán thành nhiệt liệt, cả hội nhất trí sẽ lên đường sớm vì nước Nga Xô viết cách Đái Đường rất xa mà lại ko đi máy bay do sợ tình hình khủng bố đang diễn biến phức tạp , với lại lên máy bay sẽ không được thỏa chí phiêu lưu của dân chơi . Cuối cùng, cả hội nhất trí sẽ đi bằng xe 3 bánh , Tôn đã có 2 cái ở nhà nên chỉ phải tới chợ Giời sắm thêm 2 cái nữa. Bữa hôm đấy, cả hội ăn uống no say và lâu lắm bà chủ quán Một con vịt mới lại được Tôn trả tiền đầy đủ, còn bo thêm 1k (toàn xu 2 trăm, mang theo tổ nặng phao câu )

Ngày xuất phát đã tới, tay xác nách mang, người thì bàn chải, người thì gối ôm, người lại vác cả gấu bông với cả mèo kitty , tất cả đều đã sẵn sàng trên 3 bánh của mình.

Ngày đầu tiên là một ngày thật đẹp giời, nắng rơi từng giọt trên lá cây lộp bộp , gizó mơn man thổi nhẹ qua hàng lông nách mới nhú của Trư làm chàng thấy khoan khoái lắm . Sa và Đường cũng mải mê nhìn từng đàn b***m trắng thoắt đậu thoắt bay trên những luống cải xanh , còn Tôn thì đắm mình trong mầu vàng óng ả của đồng lúa chín, chàng thầm nghĩ: đó chắc là loại lúa mỳ tốt nhất được lựa chọn để làm nên bia Halida đây...

Bất chợt, Trư kêu ré lên: "chết tao rồi!" làm cả hội giật hết nảy cả mình. Hóa ra, trong khi đang lim dim tận hưởng làn gió thổi qua nách, Trư không nhìn đường nên đã đâm vào một đống phân bò to tướng của một bác nông dân nào đó ủ ven đường . Thế là cả hội phải dừng lại sớm hơn so với dự định.

Cả bọn ghé vào một nhà ven đường để tắm giặt và phơi phóng lại đống đồ đạc của Trư đang bốc mùi phân bò ngùn ngụt. Cũng may ở đây đã là ngoại thị, dân cư đa phần nông dân chất phác tốt bụng, họ sẵn lòng cho vào tá túc chỉ với 500k/ngày , Tôn xin trả 250k/nửa ngày mà họ nhất quyết ko đồng ý ("tổ sư cái lũ, thấy dân thành phố là chặt chém ko thương tiếc " - Tôn lẩm bẩm trong bụng). Đáng lẽ xong việc là đi tiếp ngay, nhưng tiếc tiền, Tôn quyết định ở lại rồi mai đi sớm, chả nhẽ mất không 500k?

Tối đó, cả hội ăn tối với gia đình (sau khi mất thêm 150k nữa), trong bữa ăn cô con gái họ cứ đắm đuối nhìn Trư ko chớp mắt. Nàng tên Hưởng, Lò Thị Hưởng, là con gái độc nhất trong gia đình. Đã 21 tuổi rồi mà trông nàng như chỉ mới 35 , da nàng láng mịn, hơn cả loại giấy nhám đắt tiền nhất , đôi mắt sáng long lanh bập bùng như ngọn nến trong đêm, đôi môi nàng căng mọng như 2 quả nhót chín đang tràn căng nhựa sống... Khỏi phải tả thêm, chỉ chừng ấy thôi đã đủ làm zai cả làng điên đảo, chàng nào được một lần chiêm ngưỡng dung nhan nàng cũng phải thảng thốt: "Oh, My God", rồi lăn ra bất tỉnh , ai bản lĩnh lắm cũng chỉ trụ được 5 phút là cùng (hội của Tôn ở thành phố, ngắm đủ loại cá sấu rồi nên vẫn giữ được bình tĩnh ). Vậy mà lạ thay, Hưởng chẳng thích một ai, nàng chê bọn chúng kém cỏi, yếu ớt, "bất lực" . Chỉ đến tối nay, khi thấy vẻ phong độ hào hoa của lãng tử đa tình số một Đái Đường, nàng mới biết thế nào là rung động. Con tim nàng đập ầm ầm trong ngực, mạnh như Pittong của động cơ 4 thì - 150cc (phân khối), nó mách bảo: chàng chính là con mồi lớn của đời nàng .

Ăn uống xong xuôi, Hưởng đùn đẩy việc rửa bát cho mẹ để đích thân ở lại pha trà mời khách. Đến lúc rót nước cho Trư, nàng e lệ đá lông nheo 3 phát "tạch, tạch, tạch!!" khiến Trư dù bản lĩnh tình trường bao năm cũng không khỏi bàng hoàng chảo đảo, suýt đánh rơi cốc trà nóng xuống đũng quần . Ngồi tiếp chuyện với 4 chàng, Hưởng luôn nghĩ xem làm sao để có thể rủ anh Trư đi chơi cùng mình. Tôn, Đường và Sa biết ý, bèn vờ mệt xin về đi ngủ trước . Sau cùng nàng cũng tìm được một lý do chính đáng, nàng nói với Trư rằng phải qua làng bên đòi nợ hộ mẹ, trời thì lại tối, thân gái một mình quả là khó khăn . Trư nghe vậy mủi lòng, bèn nhận lời đi cùng.

Đường quê cứ tối om om, hi hữu lắm mới có một ngọn đèn vàng vọt. Hưởng cứ giả vờ sợ để nép sát vào Trư, thỉnh thoảng nàng còn ôm chầm lấy Trư hét toáng lên: "Ối anh ơi!!... con chuột kìa" khiến Trư giật bắn. Hưởng qủa là một người có khiếu diễn viên, thường ngày nàng vẫn khoái khẩu thịt chuột, đến vụ gặt hay ra đồng bắt chuột để thỏa mãn sở thích của mình , vậy mà nay nàng có thể tỏ vẻ sợ sệt cực độ như một tiểu thư chính gốc, tác giả nghĩ đến cũng phải khâm phục bội phần . Trư bị Hưởng làm cho giật mình mấy lần, tức lắm, chửi thầm trong bụng "TS, đã xấu còn điệu " nhưng chẳng hiểu sao chàng vẫn cười nói trìu mến với Hưởng, còn nhẹ nhành vòng tay vỗ nhẹ lên vai trấn tĩnh nàng, Hưởng thấy vậy, trong lòng sướng vui khôn tả .

Nhưng ở đời cái gì cũng có lý của nó, Trư là công tử đào hoa bậc nhất kinh thành, sao có thể dao động vì một gái quê, huống chi là một thôn quê hay chất cứt bò thành đống giữa đường?

Hóa ra từ lúc uống trà, Trư đã nhận ra Hưởng thích mê mình rồi, gì chứ mấy cái này thì chàng đi Nót-Phệt trong bụng các cô gái . Đang bực tức vì ban chiều bị ông bà già Hưởng chặt chém không thương tiếc, nay biết Hưởng đã ngấm phải men tình, Trư quyết tâm phải lừa để lấy lại số tiền cho bằng được. Mặt khác chàng cũng áy náy, cả hội phải dừng lại đây tất cả là do chàng đâm vào đống cứt, hành động như thế há chẳng phải "hợp lòng người" hay sao...

Thế là bằng những lời ngọt ngào như đường hóa học, rằng: hội anh là dân buôn đang cần vốn, xong vụ này anh sẽ về gặp ba mẹ em, cộng với một số hành động ABC điêu luyện , Hưởng đã mềm nhũn ngả vào vòng tay Trư, chàng bảo gì nàng cũng nghe, số tiền hơn 1 triệu tiền nợ đòi về giờ vào túi Trư hết ... Để Hưởng yên tâm, Trư còn cho nàng số di động (của con ô-sin nhà thằng bạn ), địa chỉ mail, blog và hẹn nàng tháng sau gặp lại, vui thú bên nhau mãi không rời . Hưởng quanh năm chỉ tiếp xúc với trai làng, ăn nói lắp bắp, ngọng níu ngọng nô, câu cú lủng củng , giờ nghe Trư nói những lời có cánh, quả như thấy ngay thiên đường trước mặt , chỉ mong làm một thiên thần bé nhỏ bên cạnh vị chúa của nàng . Sau khi về nhà, nàng còn đập con lợn tiết kiệm của mình ki cóp bấy lâu đưa cho chàng nốt... Hỡi ôi: "Bao nhiêu mật ngọt của người Bao nhiêu cay đắng cuộc đời cho ai..."

[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế - Lấy kinh thời hiện đại (phần 1)



Ngày xửa ngày xưa, ở nước Đông (Thổ) Tả - Đái Đường, đức vua là một người tính tình nhân hậu bác ái, yêu dân như con, yêu con như vợ, yêu vợ như bồ nhí .

Vốn trì vị đất nước theo đường lối Xã Hội CN, ngài rất hâm mộ chủ nghĩa Mác - Lênin . Bởi vậy, nghe nói ở nước Nga Xô viết sắp sửa xuất bản bộ "Mác - Lênin tập 7" , ngài quyết tâm phải có bằng được. Nhưng Đái Đường chỉ là một nước bé tý, muốn thấy trên bản đồ thế giới cần phải dùng kính hiển vi có độ phóng đại 40x trở lên mới được, bởi vậy hãng xuất bản không hợp tác phát hành tại đây . Nhà vua buồn lắm , nhiều khi ngài ngồi hàng giờ trong toilet mà gào thét tên bộ sách , khiến các cận thần đang hộ giá ở ngoài bàng hoàng , một vài người quên cả bịt mũi, hít phải "long khí", lăn ra bất tỉnh .

Thấy nhà vua đau khổ ngày đêm vì bộ sách, các quan trong triều từ tể tướng, đại thần, vương công, công công... cho đến thượng nghị sĩ quốc hội, ủy viên thường trực hội đồng bảo kê... đã mở một cuộc hội nghị lớn để bàn cách giúp vua. Sau màn "hội" - ăn uống linh đình tại một khách sạn 5, cả đoàn kéo lên vũ trường New Millennium để "nghị". Không ngờ, giữa chừng công an ập tới , cả đoàn bị giải về đồn. Một phần sợ nhà vua biết sẽ phạt, một phần sợ mất mặt, các quan không dám để lộ danh tính của mình, cứ im lặng ngồi trong trại giam chờ đến sáng hôm sau thông báo kết quả thử nước tiểu. Cũng may ông tể tướng hôm nay quên không mang thuốc lắc nên cả hội yên tâm phần nào...

Đêm ở trại giam thật im lặng và dài đáng sợ, các quan quen ăn sung mặc sướng, giờ phải ngủ vạ vật trong cái không khí hôi hám ẩm mốc và thoang thoảng mùi khai bốc lên từ mấy vệt tiểu són trên quần. Không kìm được lòng, quan tể tướng bật khóc tu tu .
Bỗng, một mái đầu bạc trắng hiện ra, ôn tồn nói với tể tướng:
- Kâm mẹ mồm mày đi. Im cho tao ngủ ! ><

Một thiếu niên độ 18 đôi mươi, mái tóc bạch kim, tai gim 6 lỗ, người chàng toát lên vẻ dân chơi "từ chiếc áo Tô-mỳ, đến đôi giầy Gu-ccì" cho đến chiếc bờm màu nõn chuối . Tể tướng nhìn chàng mà bàng hết cả hoàng, không thốt nổi nên lời, một vệt ẩm nữa lại xuất hiện trên quần tể tướng . Thấy vị tể tướng không dám ý kiến, mặt lại đần thối, Tôn Ngộ Độc (tên chàng trai) nghĩ cũng tội tội, bèn cười khẩy rồi hỏi:
- Thế bố già làm sao mà khóc?
- Tôi tôi...
- Bố vừa "tan cơn" chứ gì , sợ mai bị dương tính, về mẹ con củ hành cho đúng ko ?
- Ko, ko...
- Thế thì bố làm sao?

...

Sau một hồi nói chuyện, thấy Tôn là đứa bản lĩnh, sành sỏi việc đời lại bình tĩnh quyết đoán, tể tướng cũng thầm mến bèn cho biết thân phận thực của mình, nguyên cớ sự việc và mong muốn có cuốn "Mác - Lênin 7" của đức vua. Tôn nghe xong cười phá lên :
- Tưởng thế lào , hội con hay đi ngoài ra nước lắm , bố cần thứ gì, ở bất cứ nước nào, con cũng có thế mang về cho bố.
Tể tướng mừng như bắt được vàng:
- Thật chứ , con mà mang được bộ "Mác - Lênin 7" về thì thích gì bố cũng chiều .
- Bố cứ yên tâm, con đã ra tay thì gạo xay ra bột, hột trồng thành cây ! Chỉ có điều... con đã lỡ làm mấy phát đêm nay rồi, mai hội nó chắc cho con ngồi đây thêm vài tháng. Bố có cách nào lo cho con ra sớm, không bị lưu tên "sổ đen" thì con sẽ tận lực giúp bố...
- Mịe, việc này thì quá đơn giản, mai bố ra trước, sau đó sẽ bảo đệ SMS cho thằng đồn trưởng để nó thả mày ra. Nhưng mà mài làm ăn cho cẩn thận, sai chỗ nào bố cho mài vào tù bốc cứt cả đời...
Sau khi được thả về và đưa Tôn ra khỏi trại, tể tướng liền đến gặp và thỏa thuận cụ thể cuộc trao đổi này. Tôn hẹn trong 1 tháng sẽ mang bộ "Mác - Lênin 7" về, đổi lại tể tưởng phải chồng đủ 20 cây vàng 9 số 4 và cho hắn làm cơ động (Tôn Ngộ Độc vốn là dân đua từng chinh chiến nhiều nơi, nay muốn chuyển sang cơ động để vừa được đua vừa được cầm dùi cui nện vào bọn vượt mặt, lại vừa có tiền đút túi lâu dài). Tể tưởng xót tiền nhưng nghĩ sau này thành công, đức vua ắt sẽ thưởng hậu hĩnh gấp bội phần nên gật đầu đồng ý, không quên dặn dò kí lưỡng là không được hé răng cho bất kì ai thân phận của ngài.

Tôn Ngộ Độc, sau khi nhận được hợp đồng béo bở liền tới ngay quán Một con vịt , tụ điểm ăn chơi, bay-nhảy-lăk vòng quen thuộc của cả bọn. Hội của Tôn gồm 4 người, tất cả đều là dân chơi lừng lẫy: Nguyễn Hải Đường hay Đường Pha Tạm - một hacker khét tiếng, chuyên gia trèo tường nửa (tường sau khi đã đập đi 1 nửa), mở khóa, phá Phéc-mơ-tuya bảo mật, gây thiệt hại cho các tập đoàn bán rong quần áo không biết bao nhiêu mà kể . Đường thích nhất uống cafe đen nhiều sữa , nhưng khổ nỗi khi gọi đen mà đòi nhiều sữa thì người ta bắt tính thêm tiền, thế là cậu đành thay tạm, lâu dần cũng ghiền, bạn bè quý mến gọi thành Đường Pha Tạm.

Hoàng Văn Sa, còn gọi là Sa Tinh Tinh do người có rất nhiều lông. Sa Tinh Tinh là dân chơi khét tiếng với nhiều biệt tài: nấu cơm, rửa bát, quét nhà, giặt quấn áo, bế em, cho con bú... Thành tích đạt được như vậy là nhờ quá trình xuất khẩu lao động ở nước ngoài, anh cũng là người sẽ đảm đương nhiệm vụ lo visa đi Xô viết cho cả hội .

Đỗ Thủy Trư - còn gọi Trư Sát Gái , đúng như tên gọi, Trư cưa gái như thần, chỉ bằng một vài lời mật ngọt trong ngày kỷ niệm "Quốc tế cá sấu" anh đã khiến bao cô gái chết như điếu đổ, nhẩy bổ vào yêu . Nhiều lúc bị các nàng vây quanh không thể thoát đi cùng anh em trong hội, chàng chỉ biết ngửa mặt lên trời than :

"Hỡi thế gian, tình ái là chi?
Mà tại sao, gái không cho con đi " T.T

Còn Tôn Ngộ Độc tên thật là Nguyễn Minh Tôn , hồi bé hay chơi đồ hàng với mấy cô bé hàng xóm, một lần chơi trò nấu cơm bằng đất sét trộn cứt mũi , Tôn ăn rồi bị ngộ độc phải đi cấp cứu, từ đó bạn bè gọi là Tôn Ngộ Độc. Như ta đã biết, Tôn là tay đua cừ khôi, nhiều lần giật giải nhất các cuộc thi "3 bánh toàn khu", "xe lăn toàn công viên" như Thủ Lệ, Thống Nhất, Tuổi Trẻ... tiếng tăm lừng lẫy, vang dội khắp vùng.
[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 10)



Hồi 10: Thỉnh chân kinh.

Tôn Ngộ Không cười hì hì:
- Thực ra cũng nhờ lão Tôn biết đút lót thổ địa rút ngắn bớt đường đi.
- Thông minh nhỉ - Phật Tổ Như Lai cười hì hì - xem ra mi thông minh lên chút rồi đấy, Ok chờ ta lau khô mình thì lên đại điện tổ chức lễ phong phật.

* * *
Lúc Phật Tổ Như Lai đính phong, Tôn Ngộ Không nói với :
- Toàn chức hão thôi, thế không có thưởng mềm à?
- OK, biết mi tham lắm mờ - Phật Tổ Như Lai cười - vừa rồi ta đã đến Đại Đường lấy tiền thưởng rồi, các ngươi mỗi người được khoảng 100 vạn lượng.
- Ít thế? - Tôn Ngộ Không nói - ít ra cũng phải gấp mười chỗ đấy.
- Còn chê à? THôi, tham vừa chứ, cùng lắm ta chỉ có thể tăng cho mỗi đứa 2 lượng nữa thôi.
- 2 lượng chỉ đủ tiền uống 2 ly trà đá - Trư Bát Giới nói.
- Trà đá giờ 2 lượng một ly rồi sư huynh - Sa Tăng nói.
- Đấy, ngài keo quá.
- Thôi đừng kì kèo nữa - Phật Tổ Như Lai thở dài - cũng lắm ta chỉ có thể cho mỗi đứa một cái giẻ lau nhà, OK?
- Nhưng…
- Đứa nào nói nữa ta nhốt dưới Ngũ Hành Sơn năm trăm nữa thì đừng trách.
- Nhưng…- Tôn Ngộ Không nói.
- Lại muốn bị nhốt thêm hả? Đồ cứng đầu cứng cổ.
- Nhưng cái áo của ngài đang cháy kia kìa. - Tôn Ngộ Không kêu lên.
Phật Tổ Như Lai rống lên thảm thiết nhảy dựng lên.
Quan Âm Bồ Tát thở dài:
- Đã nói bỏ thuốc đi mà không chịu nghe, giờ tàn thuốc bay đầy ra áo rồi đấy.
Phật Tổ Như Lai e hèm một tiếng rồi nói:
- Thôi, các ngươi đi lấy kinh đi.
Tất nhiên, phải tốn cả một cái bát vàng hối lộ, A Nan, Ca Diếc mới cho vào trong
- Hừ, ở tây phương còn phải đút lót. - Tôn Ngộ Không lầm bầm
- Để em kiện nó lên tận tòa án quốc tế. -Trư Bát Giới nói - không thể để nó nuốt trọn cái bát của mình được, làm thế thì chết.
- Do that die - Sa Tăng nói.
- Quên cái giọng Tiếng Anh nửa mùa của mày đi - Đường Tam Tạng gắt - có mà kiện củ khoai, nó nói không nhận ai làm gì được nó, nó kiện lại tội vu cáo thì khốn nạn. Phật Tổ Như Lai đã chờ sẵn ở Tàng Kinh các ôn tồn nói:
- Kinh đại thừa có 5400 quyển, kinh Kim Cang có 7900 quyển, kinh Tam Tạng có 389000 quyển, kinh …………
Chỉ kịp nghe đến đó, Đường Tam Tạng và đồ đệ đã ngã lăn ra đất ngất xỉu.
- Mẹ ơi, nhiều thế bao giờ mới vác về được? - Tôn Ngộ Không kêu lên.
- Yên chí đi. - Phật Tổ Như Lai rít một hơi thuốc lào rồi phun khói vào đống kinh. Bùm. cả một đống kinh to tướng biến thành một cuộn băng cát sét.
- Đấy, thế là nhỏ gọn, đơn giản sướng nhớ.
- Đa tạ.
Đường Tam Tạng mừng húm rồi cúi xuống dập đầu lia lịa.
Phật Tổ Như Lai nói:
- Giờ công đức viên mãn, chính thức cho mi trở về với PHật Giới, phong làm Công Đức Phật.
- Thank you Sir. - Đường Tam Tạng nói.
- Tôn Ngộ Không phong làm đấu chiến thắng phật.
- Merci. - Tôn Ngộ Không nói.
- Trư Bát Giới làm tịnh đàn sứ giả.
- Xia xìa. - Trư Bát Giới bước lên.
- Sa Tăng làm La Hán MInh Quang.
- Cám ơn.
- Tiểu Bạch Long làm Thanh Long La Hán.
- Hí hí hí hí.
- Tiếng gì thế?
- Nó hóa thành ngựa quen nên nói tiếng Ngựa nhiều quá ý mờ - Tôn Ngộ Không nói - giờ sửa lại không quen.
- Thì ra là thế. - Phật Tổ Như Lai nói - thôi các ngươi về đi, đến giờ ta đi mát xa rồi. Nhờ cẩn thận quên cuộn băng thì khổ.
- Phật tổ ơi, giờ phải mất mấy năm mà về thì đến bao giờ?
- Không biết đằng vân à?
- Đằng vân không model tí nào cả.
- Thế ngươi muốn gì?
- Cho mượn con boing 747 của người nhé.
- Biết các ngươi chẳng lương thiện gì đâu mà, OK, có điều nhớ đổ xăng rồi rửa nó cho kĩ càng nhé, còn nữa, lúc xuống nhớ khóa, đi trên máy bay nhớ đừng khạc nhổ bữa bãi, phải rồi, tiền thuế ta chưa đóng, mà đi đóng thuế tiện thể đóng tiền điện tiền nước cho ta luôn một thể….
Cả 5 thầy trò chạy mất dạng.
[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 9)



Tập 9: Thỏ ngọc.

- Việc gì thế?
- Con thỏ ngọc của Hằng Nga xổng xuống trần gian, hừ, cuối cùng ta phải xuống trần vì sợ nó làm hại chúng sinh.
- Mi thừa thời gian lo chuyện bắt gà bắt thỏ nhỉ? - Trư Bát Giới hừ giọng - thế làm sao mà sổng?
Nhị lang Thần cười hì hì:
- Cũng tại ta, hôm đó ta thèm thịt thỏ nên bàn với Hằng Nga đem thỏ ngọc nướng chơi, Hằng Nga cũng lâu rồi chưa ăn thịt thỏ nên đồng ý ngay, trong lúc nàng thò tay vào lồng bắt nó thì lóng ngóng thế nào lại làm nó rơi xuống trần gian.
- Toàn lũ hậu đậu - Tôn Ngộ Không làu bàu.
Rồi ngài quay sang nói nhỏ với Trư Bát Giới:
- Hình như mi ghét thằng cha này lắm thì phải.
- Còn gì nữa, trên thiên đình ai chả biết em với thằng này ghét nhau như chó với mèo.
- Sao thế?
- Nghĩ lại dài dòng lắm, ngày đó nó là thượng cấp của em, toàn bày đặt nhậu nhẹt rồi bắt em lấy tiền túi trả, thế cũng không nói làm gì, có lần em thèm thịt chó, định xực con Hạo Thiên Khuyển của hắn thế mà hắn cũng vênh mặt lên, nói là chó trời gì đó, hừ hừ, có ngày em sẽ cho chó trời của hắn thành chó thiến.
- Ừ, thằng này láo lắm, ngày trước dám bắt tao, -Tôn Ngộ Không gật gù - mà sao nó lại có đến 3 con mắt thế nhỉ? Quái vật.
- Chắc bị nhiễm chất độc màu da cam. - Trư Bát Giới gật gù.
Lúc đó Nhị Lang Thần chợt nói:
- Chúng ta cùng có một mục đích, sao không…
- Hợp tác chứ gì? Còn khuya nhớ. - Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới đồng thanh.
- Sao không?
- Chuyện này là lỗi của ngươi, đâu liên quan gì đến bọn ta, tại sao phải gánh chịu với mi.
- OK, thì thôi, có điều ta nghe phong phanh nó định xực Đường Tam Tạng thì phải. Đường Tam Tạng nghe vậy hoảng vía vội nói:
- Dù sao cũng quen biết với nhau, giúp đỡ nhau là hơn.
Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới nghe vậy chửi thầm đồ nhát chết.
Vừa lúc đó, một trận cuồng phong nổi lên ầm ầm, gió cát mù mịt.
- Thằng khốn nào bày trò này thế nhỉ? - Nhị Lang Thần kêu lên.
- Gió cát thế này có phải hiện tượng ENINO không? - Sa Tăng kêu.
Nhưng chỉ một lúc sau, gió cát đã ngừng hẳn.
- Lạ nhỉ. - Trư Bát Giới nói - mà sư phụ đâu?
- Chết cha, lão ý chạy đi đâu rồi? - Tôn Ngộ Không nói.
- Các ông làm ăn tắc trách quá, Nhị Lang Thần chép miệng - ai đời sư phụ lại chả chịu bảo vệ gì cả.
- Giỏi thì nhào vô mà bảo vệ. - Tôn Ngộ Không nóng miệng - chỉ giỏi nói.
- Không phải tại ông ở đây thì còn lâu chúng ta mới bị lạc mất sư phụ.
Cả bọn cãi nhau om tỏi, chợt Sa Tăng nói:
- Hê có lông thỏ này.
- Chết rồi, đúng là con thỏ tinh rồi. - Tôn Ngộ Không nói.
- Tiếc thật, - Nhị Lang Thần chép miệng, - biết là nó thì đã đón đầu mà bắt còn hơn.
- Biết như ông thì tối này tôi dồn tiên mua vé số rồi, trúng giải độc đắc hẳn hoi nhé. -Trư Bát Giới nói.
- Cãi nhau làm gì? sao không tìm con Hạo Thiên Khuyển bảo nó đi bắt con thỏ về có hơn không?
- Hê mà nó đâu rồi? - Nhị Lang Thần nói.
- Tôi thấy nó đi tìm mấy con chó cái rồi. - Trư Bát Giới nói.
- Hừ, - Nhị Lang Thần rít lên - tiên khuyển mà cũng động lòng phàm, đã thế ta sẽ đem nó làm cầy tơ bảy món chiêu đãi anh em một bữa.
- Hay quá. - Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Tăng đồng loạt kêu lên - ta thèm thịt chó lâu lắm rồi.

* * *

Cũng nhờ bữa thịt chó đó, Nhị Lang Thần và ba đồ đệ của Đường Tam Tạng không còn hục hặc nữa, chẳng mấy chốc đã tìm ra động của thỏ trắng.
Song động cơ quan trùng trùng, Tôn Ngộ Không đành biến thành một con muỗi chui vào trong.
Vừa thấy thỏ ngọc định ve vãn sư phụ, Tôn Ngộ Không định biến thành con muỗi bay vào trong tai nó thì Đường Tam Tạng nói;
- Cô nương cẩn thận đồ đệ của bần tăng biến thành con muỗi rồi bay vào trong tai cô nương ca hát trong đó, đến lúc đó cô nương chỉ có nước thủng màng nhĩ như Bà La Sát. Tôn Ngộ Không thầm chửi:
- Chả biết lão này phe nào, ai lại chỉ mánh của mình cho con cave này. Hay lão ý muốn ở lại động này luôn không biết?
Song nghĩ đi nghĩ lại thầy không thể không cứu, cuối cùng, Tôn Ngộ Không đành biến thành quả đảo chui tọt vào miệng thỏ ngọc.
Thỏ ngọc chưa kịp ngạc nhiên thì đã nghe tiếng Tôn Ngộ Không nói;
- Thỏ ngọc, khôn hồn thì thả sư phụ ta ra.
- Con khỉ khô, mi ở đâu?
- Mi không nghe lời thì đừng trách lão Tôn biến dạ dày ngươi thành sàn nhẩy đấy nhớ.
- Đừng thách, giỏi thì chơi đi.
- Á à, muốn thách nhà giàu húp tương à? Để lão Tôn cho mi biết tay.
Nói rồi Tôn Ngộ Không hóa ra chiếc catset bật nhạc dance ầm ĩ.
Rầm rầm rầm, chát chát chát, binh binh binh, xình xình xinh.
Thỏ ngọc lăn lộn theo điệu nhạc, Đường Tam Tạng trố mắt nhìn thậm chí còn tưởng không phải Tôn Ngộ Không mà là Thỏ NGọc đang tập nhẩy.
Đến bài thứ 15, Tôn Ngộ Không tạm dừng nói;
- Trong bụng ngươi đúng là nơi tập nhẩy lý tưởng, có thích nhẩy tiếp không?>
- Thôi thôi, tha cho em đại ca ơi.
- Có thả sư phụ ra không?
- Yes, thả , thả liền.
Nói rồi ả cõng Đường Tam Tạng, chạy như bay ra ngoài động.
Vừa ra đến cổng, Tôn Ngộ Không chui ra ngoài, dí gậy vào đầu ả.
Vừa lúc đó, Hằng Nga từ trên mây bay xuống.
- Đại thánh nương tay.
- Vừa ăn thịt chó xong, đang thèm thịt thỏ, cô nương thích thì xuống ăn cho vui. - Tôn Ngộ Không cười hi hi.
Trư Bát Giới thấy Hằng Nga thì mắt sáng rực, vội vàng bay đến lên nói;
- Hằng Nga muội, i miss you so much.
- Thiên Bồng Nguyên Sóai - Hằng Nga nói - lần trước chỉ vì ngài dê tôi, Ngọc đế đã hạ lệnh đầy ngài xuống làm lợn, giờ ngài thích làm kinhkông chắc?
Trư Bát Giới nghe vậy chột dạ bay xuống.
Tôn Ngộ Không nói với lên;
- Thế nào? Cô nương có thích ăn thịt thỏ không?
- Thôi, bỏ qua. - Hằng Nga thở dài - dạo này tôi đang ăn kiêng.
- Thế hả? Tiếc nhỉ? - Tôn Ngộ Không nói.
- Không ăn càng còn - Đường Tam Tạng chợt nói.
Cả bọn trợn tròn mắt nhìn Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng lúng túng hồi lâu rồi cười hì hì;
- Dù sao chúng ta cũng xuất gia, ai lại ăn thịt thế?

Bao gian lao hiểm nguy vượt qua, cuối cùng, Lôi Âm Tự đã ở trước mặt.
Lúc cả bọn đang đi vào, Phật Tổ Như Lai đang đứng tắm dưới vòi Bạch Tượng, Quan Âm Bồ Tát đang tập thể dục thẩm mĩ.
Thấy Đường Tam Tạng và ba đệ tử, cả hai trố mắt ra:
- Sao đến sớm thế?
- Trải qua bảy bảy bốn chín nạn chưa?
- Ok. - Đường Tam Tạng nói- công văn các nước đều đầy đủ.
- Lạ nhỉ - Phật Tổ Như Lai nói - sao sớm thế không biết?
[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 8)



Tập 8: Đại vương hồ lô

Thầy trò Đường Tam Tạng lại tiếp tục rong ruổi về phía tây, họ nào có ngờ hành động của họ lại bị một toán yêu quái theo dõi chặt chẽ.
Kim Giác đại vương nói:
- Mày thấy chưa? Thằng kia là Đường Tam Tạng.
Ngân giác đại vương nói:
- Úi trời, hình rõ nhỉ, đại ca thấy tiểu đệ mua được cái tivi này nét không?
- Người ta nói ăn thịt Đường Tam Tạng sẽ được trường sinh bất lão.
- Đã thế đệ chỉ mua bằng nửa giá, tuyệt vời quá.
- Chúng ta phải xực hắn.
- Càng nghĩ càng phục tài mua bán của đệ.
Kim Giác đại vương hết chịu nổi, giơ tay đập mạnh vào đầu Ngân Giác đại vương: - Mày có nghe tao nói gì không đấy? Đang nói phải ăn thịt Đường Tam Tạng hiểu chưa? - Có chứ, thế đại ca có nghe đệ nói gì không?
- Mày là đồ đầu đất.
- Đại ca thì có.
Thế là hai tên yêu quái lao vào đấm đá nhau túi bụi.

* * * Tôn Ngộ Không nhún nhảy phía trước, nói:
- Bát Giới, mi đi hái thức ăn đi.
- Sao lại là đệ? Sa Tăng thì sao?
- Nó bận gánh đồ.
- Còn huynh?
- Tao ở lại chăm sóc sư phụ. Hay mày định bắt Tiểu Bạch Long hoặc sư phụ đi? Thôi đi đi, phân công lao động rõ ràng rồi.
Trư Bát Giới vừa đi vừa làu bàu.
Đi ba bước, chửi sư huynh, đi bảy bước, nhiếc sư phụ, thêm một lúc nữa thì nằm ngủ thẳng cẳng.
No bụng, đã mắt, y thủng thẳng đứng dậy đi về.
Về đến nơi đã thấy Tôn Ngộ Không cười khì khì:
- Ngủ ngon nhỉ.
- Gì thế? ĐỊnh gắp lửa bỏ tay người hử? Ai ngủ? Có huynh ngủ thì có.
- Thôi đi mày ơi, mày vừa đi vừa chửi y như Chí Phèo, hết chửi sư huynh rồi chửi sư phụ, hô hố, sau lại còn ngáy phì phì nữa chứ.
- Bốc phét vừa thôi huynh, huynh có gì làm bằng chứng?
- Chuyện vặt, xem đây này.
Dứt lời, Tôn Ngộ Không móc ra chiếc máy quay phim kĩ thuật số, Trư Bát Giới tái mặt: - Huynh, huynh quay lúc nào thế?
- Kể về biến phép đại ca mày đứng thứ nhì không ai dám đứng thứ nhất em ơi, anh mày biến thành một con ruồi bám theo mày đấy chứ/
- Đồ ruồi hôi - Trư Bát Giới làu bàu.
- Khôn hồn đi thêm lần nữa, không thì tao úynh cho một trận bây giờ.
Trư Bát Giới đi được một lúc, gặp một con ong, y cúi chào:
- Chào sư huynh.
Gặp một cây dừa:
- Sư huynh, đệ không dám nữa.
Gặp một tảng đá lớn:
- Đệ đang đi đấy nhớ sư huynh.
Gặp hai tên tiểu yêu:
- Sư huynh biến làm hai người cơ à?
Hai con tiểu yêu trói nghiến y lại, y vẫn há hốc mồm:
- Sao huynh trói đệ thế? Đệ có lười đâu?

* * *
Chờ mãi không thấy Trư Bát Giới quay về, Tôn Ngộ Không sốt ruột:
- Con heo mập chết tiệt, không biết đi đâu rồi.
Đường Tam Tạng ôn tồn nhắc:
- Ngộ Không, đừng chửi bậy giữa đường, sai dịch mà biết phạt chết.
- Kệ xác nó, thôi chúng ta lên đường.
Đi được một lúc, chợt thấy một ông lão ôm chân rên rỉ bên đường.
- Help me. - ông lão thều thào.
- Lão già này sính ngoại quá - Tôn Ngộ Không phì cười - kệ xác lão đi.
- Cứu tôi với. - ông lão lại nói.
- Đang bận lên đường - Đường Tam Tạng nói - cứ mặc kệ ông ấy.
- Ai đó cõng tôi, tôi trả 100 lượng bạc.
Đường Tam Tạng vừa nghe nói lập tức vỗ vai Tôn Ngộ Không:
- Không thể thấy chết không cứu.
Tôn Ngộ Không làu bàu:
- Vừa nghe thấy hơi tiền là mắt sáng rực, giọng thay đổi 180 độ.
Đường Tam Tạng nhẩy xuống ngõ ý cho ông lão mượn ngựa.
- Lão đau chân, không cưỡi ngựa được.
Đường Tam Tạng nói:
- Vậy thì để Ngộ Không cõng lão vậy.
- Con á? Còn khuya nhá.
- Cõng không thì bảo? Không ta lại niệm chú bây giờ?
- Từ từ đã, rồi sẽ cõng. - Tôn Ngộ Không nói - nhớ chia tiền cho con với.
- Ok, không thiếu phần của mi đâu.
Nào ngờ, Tôn Ngộ Không vừa cõng ba bước đã cảm thấy mình đang cõng cả một quả núi, vừa quay lưng nhìn lên thì ông lão đã biến thành Kim Giác đại vương, xách cổ Đường Tam Tạng và Sa Tăng bay lên cao, còn trên lưng mình là nguyên tòa tháp Ép Phen cao ngất ngưởng.
Tôn Ngộ Không kêu lên:
- Sa Tăng, sao mày để nó bắt dễ thế?
- Mọi khi em thấy đánh nhau đại sư huynh ra tay trước mới đến lượt bọn em, giờ đại sư huynh chưa ra tay sao em dám?
- Khốn nạn, quan liêu đến thế là cùng.
- Từ từ ở đó nhé, bye bye. - Kim Giác đại vương cười lớn rồi bay vọt mất.
Đến lúc Tôn Ngộ Không thoát được tòa tháp đó, bóng dáng hắn đã mất dạng tận nơi nào. Hoảng hồn hoảng vía, Tôn Ngộ Không lập tức gọi Thổ Địa lên hỏi:
- Ông có biết ai bắt cóc sư phụ ta không?
- Không biết.
- Làm ăn tắc trách thế hả? Có biết tội gì không?
- Sorry đại thánh, cũng vì mấy hôm nay cơ quan chúng tôi họp giao ban, sổ sách chưa chuyển kịp đến.
- Ta còn lạ gì nữa? Chắc chắn các ông nhậu nhẹt đến độ quên cả sổ sách chứ gì?
- Sao đại thánh biết? - Thổ Địa tròn mắt
- Lúc trước trên Thiên Đình ta cũng thế.-Tôn Ngộ Không buột miệng rồi mặt đỏ phừng phừng quát - Hừ, lằng nhằng, mau tìm thông tin cho ta xem.
- Chờ lát, để tôi lên internet lấy tin xem.
Thổ địa móc laptop ra gõ gõ một hồi rồi nói:
- Vùng này có 2 con yêu quái, Ngân Giác và KIm Giác, phép thuật thì thường thôi, quan trọng là có một chiếc hồ lô cực kỳ lợi hại, hễ gọi tên người ta thì sẽ bị hút vào bình.
- OK nhớ rồi, cám ơn nhớ, lần sau ta sẽ bo cho lão.

* * *
Tôn Ngộ Không bay một lèo đến cửa động quát tháo ầm ĩ, quả nhiên hai con yêu tinh cầm chiếc bình chạy ra.
- Thì ra là mày hả con khỉ khô?
Tôn Ngộ Không tức lắm nhưng cố nhịn cười hề hề:
- Ta không phải Tôn Ngộ Không.
- Thế mày là thằng nào? Hừ, định lừa anh mày chắc?
- Ta là Không Ngộ Tôn.
- Xời ơi, lừa ai hả em?
- Thật đấy chứ, có giấy chứng minh nhân dân đây này.
- Đâu? - Ngân Giác lại gần rồi đưa mắt nhìn vào tờ giấy Ngộ Không biến ra rồi gật gù - ừ nhỉ, không phải Tôn Ngộ Không.
Tôn Ngộ Không chỉ chờ có vậy lập tức đấm mạnh vào mắt hắn.
- Cho mày chừa tội ngu.
Ngân Giác giận lắm quát lớn rồi xông vào đánh túi bụi.
Kim giác bên ngòai thấy không ổn, lập tức mở nút hồ lô nói:
- Ngộ không Tôn.
Tôn Ngộ Không nhủ thầm: “Ngộ Không Tôn chỉ là nickname, cho mày gọi đến sáng mai” Bèn trả lời:
- Sếp đây.
Nào ngờ chiếc bình hút một mạch thẳng vào bên trong.
Bị rơi vào trong, Tôn Ngộ Không giật mình, bên dưới toàn axit đậm đặc bèn biến thành một con ruồi bay vo ve trên không trung.
- Bỏ xừ, rơi xuống dưới này không chết cũng thành tật.
Rồi ngài nhổ một cọng lông thả xuống dưới, biến thành một Tôn Ngộ Không giả bị tan một nửa người.
Tôn Ngộ Không hét lớn:
- Tan rồi, đau quá, mất nửa người rồi.
Hai con yêu tinh cả mừng, vội vàng mở nắp ra, Tôn Ngộ Không chỉ chờ có vậy, lập tức bay vọt ra ngoài.
Đi ra, ngài hóa thành hàng ngàn hồ lô ném thẳng vào chỗ Kim Giác và Ngân Giác. Ngân Giác nói:
- Đại ca ơi, hình như đệ say rồi thì phải, sao nhiều hồ lô thế?
- Ừ, hình như tao cũng thế? Úi giời, sao nhiều thế?
- Hàng giả dạo này nhiều quá. Chết cha, biết đâu là hồ lô thật bây giờ?
- Yên chí đi, hồ lô của chúng ta có tem bảo hành đàng hoàng.
Nào ngờ kiểm tra lại, thấy hồ lô nào cũng có tem bảo hành.
Ngân giác nói:
- Hay chúng ta thử từng cái một.
Nói rồi hắn mở một hồ lô nói:
- Kim giác.
Kim giác nghe vậy nhào tới đấm mạnh vào Ngân giác:
- Thằng đầu đất, mày định hại tao chắc? Ngu thế?
Ngân giác bị đánh đau đá trả:
- Thế ông có cách gì hay?
Trong lúc cả hai đánh đấm túi bụi, Ngộ Không bước tới nhặt hô lô lên nói:
- Hai vị đại vương ơi.
Hai tên đang đánh nhau thấy Ngộ Không gọi đồng loạt quay lại:
- Cái gì?
Chiếc hồ lô khởi động hút cả 2 vào.
Vừa vào đến miệng bình, Ngân Giác lấy thân bịt miệng bình lại, nói:
- Huynh chạy đi.
Kim Giác cố xua Ngân Giác ra nói:
- Để ta hy sinh, mi đi đi.
Thấy hai anh em nhường nhau, Tôn Ngộ Không ngứa mắt ấn cả hai vào nói:
- Cả 2 vào cho công bằng, đỡ phải nhường.
Hút được cả 2, Tôn Ngộ Không sung sướng chạy đi tìm Đường Tam Tạng:
- Sư phụ ơi, bắt được bọn nó rồi.
Đường Tam Tạng mừng rỡ:
- Thế à?
Nào ngờ chiếc hồ lô vẫn còn mở nắp, Đường Tam Tạng lập tức bị hút về phía trong.
Tôn Ngộ Không kêu khổ:
- Bỏ xừ rồi. Không còn cách nào khác, đành lấy búa đập vỡ chiếc bình ra.
Thoát ra ngoài, Đường Tam Tạng ôn tồn nói với Kim giác, Ngân Giác:
- Thấy huynh đệ hai ngươi tình thâm, ta tha cho các ngươi lần này.
- Đa tạ thánh tăng - cả 2 anh em nói.
- Có điều phải xì ít tiền chứ? - Đường Tam Tạng nháy mắt - đa tạ xuông thế à?
- Bọn tôi làm gì có tiền. - Kim Giác kêu lên.
- Định xù hả? - Đường Tam Tạng quát - Ngộ Không, hút bọn nó cho ta.
Tôn Ngộ Không cười khổ:
- làm gì còn bình nữa mà hút?

Hành trình đến Thiên Trúc càng lúc càng gần. Thấm thoát, bao khó khăn gian khổ đã ở lại phía sau bốn thầy trò.
Một ngày nọ, đang đi trên đường chợt thấy Nhị Lang Thần từ trên không bước xuống. - Hi, bốn vị có khỏe không?
Tôn Ngộ Không vừa thấy Nhị lang thần thì khẽ hừ mũi rồi quay mặt đi.
Đường Tam Tạng cười cầu tài:
- Khỏe.
Trư Bát Giới xẵng giọng:
- Không ở trên trời lại trốn xuống hạ giới chơi bời phải không?
- Nói năng cẩn thận nhớ, ta xuống trần là có việc đấy.
[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 7)



Hồi 7: Vào Bàn Tơ động.

Vượt qua trùng trùng hiểm trở, chợt một ngày nọ, đang đi trên đường, một cô gái xinh đẹp ngã vật ra giữa đường đi thều thào:
- Cứu tôi với.
Đường Tam Tạng hỏi:
- Sao thế cô nương?
- Làm ơn gọi 115 dùm, tôi bị cảm gió.
- Cảm gió à? - Trư Bát Giới nói - để tôi hô hấp nhân tạo một tí là xong.
Tôn Ngộ Không gõ đầu hắn:
- NGu vừa vừa thôi, cảm gió cần gì hô hấp nhân tạo.
- Thế thì để đệ xoa bóp cho - Sa Tăng nói.
Tôn Ngộ Không đá một cái mạnh:
- Định lợi dụng hả? Thảo nào râu ria mọc đầy mặt.
- Râu huynh còn nhiều hơn râu đệ cơ mà.
- còn cãi à? Thích ăn liên hòan vả không?
- Tóm lại các người có cứu tôi không? - cô gái nói.
- Cứu.
- thế cứu bằng cách nào?
- Trong chúng ta chỉ có Tiểu Bạch Long đứng đắn nhất - Đường Tam Tạng nói, - để nó cõng cô gái này vậy.
- Các người định cõng tôi đi đâu hu hu. Định bán vào vũ trường phải không?
- Tôi giống ma cô lắm chắc? - Đường Tam Tạng giận nói.
- Ông không giống, nhưng mặt ông gian lắm, bố ai dám tin.
- Thế thì thế nào?
- Đi phía sau tôi ba bước, nếu không tôi báo công an bắt ông vì tội sàm sỡ đấy. Đường Tam Tạng cố gắng nhịn nhục đi chậm lại phía sau.
Trư Bát Giới giành phần kéo Tiểu Bạch Long, cứ ép sát vào người cô gái, Sa Tăng tuy vai gánh hành lý nhưng cũng không chịu kém phần, đi sát rạt mông ngựa, Tôn Ngộ Không lại nhẩy nhót phía trước.
Chợt Đường Tam Tạng hô một tiếng thất thanh, đột nhiên biến mất.
- Sư phụ đâu rồi? - Tôn Ngộ Không nói.
- Mất trên cây quất rồi. - Sa Tăng nói.
- Làm sao mà mất?
- Ai mà biết, có khi sư phụ chơi ảo thuật cũng nên. - Trư Bát Giới nhún vai.
- Bọn mày có óc không đấy? hơi đâu mà đi diễn trò ảo thuật lúc này?
- ừ nhỉ, nhưng biết đâu đấy, sư phụ hay chơi trò giật gân lắm.
- Này - Tiểu Bạch Long nói - các huynh ơi, sao tự nhiên nhẹ thế?
Cả bọn giật mình nhìn lên mới phát hiện cô gái đã mất tích từ lúc nào.
- Nó đâu rồi? - Tôn Ngộ Không nói.
- Không biết.? - Sa Tăng nói.
- Mày biết gì không hả? Cái gì cũng không biết là sao? - Tôn Ngộ Không gắt. - Thôi chết rồi, có khi sư phụ bị bọn nó bắt cóc tống tiền rồi, chết rồi sư huynh ơi, mau đi nhà băng rút tiền ra chuộc đi.
- Mày mơ giữa ban ngày à? bọn mình nghèo rớt mùng tơi, tiền đâu mà rút?
Sa Tăng nói:
- Hơn nữa có bắt cóc cũng chả ai chọn đứa khố rách áo ôm như sư phụ mình đâu. - Thằng này khá - Tôn Ngộ Không nói - ngu dài lâu thông minh đột xuất. Chắc chắn là yêu tinh rồi, hừ, rất có thể con bé kia là đồng bọn của bọn nó. Giờ cả bọn phân ra làm bốn hướng, nhớ đem theo điện thoại di động, phát hiện tung tích sư phụ thì nháy máy cho anh em, nhớ, nháy máy thôi đấy, đừng gọi, tốn tiền lắm.
Tôn Ngộ Không bay đi hồi lâu chợt phát hiện một động nhện u ám.
Bên trong, Đường Tam Tạng đang bị ba cô gái ăn mặc cực kỳ sexy y hệt vũ nữ ở sàn nhẩy Thái Thượng lão quân đang vây quanh:
- Lấy em đi.
Đường Tam Tạng run cầm cập:
- Bần tăng là kẻ xuất gia, làm sao có thể lấy vợ chứ?
- Xời ơi, muốn có tóc chứ gì? Úm Ba la.
Bùm, tóc Đường Tam Tạng mọc đầy đầu.
- Chu choa - đứa thứ hai nói - chàng đẹp trai giống WON BIN quá.
Đứa thứ ba bu lên, hôn chụt lấy má Đường Tam Tạng nói:
- Thôi, quyết định thế nhớ, hôm nay cưới luôn.
Tôn Ngộ Không nghe vậy hoảng vía, vội vàng nháy máy cho ba sư đệ rồi vọt vào:
- Đứng yên, cảnh sát đây, cho kiểm tra giấy tờ.
Cả ba nghe tiếng cảnh sát ôm nhau run cầm cập, Đường Tam Tạng mừng rỡ nói:
-Ngộ Không hả con?
Tôn Ngộ Không thầm rủa Đường Tam Tạng là đồ đầu đất, quả nhiên, ba con nhền nhện nghe Đường Tam Tạng nói vậy thì đu dây bay vọt ra.
Tôn Ngộ Không nói:
- Rốt cuộc bọn mày là nhền nhện hay tarzan? Khôn hồn khai báo danh tính.
Bọn nhền nhện cười khẩy một tiếng rồi nhào vô tấn công liền.
Nhưgn hỗi ôi, Tôn Ngộ Không nào phải dễ bắt nạt, chẳng mấy chốc, ngài đã đánh cho một đứa toạc cả áo.
- Đồ sàm sỡ.
- A Di đà phật - Tôn Ngộ Không nói rồi đánh tiếp.
Cả ba con yêu quái hô biến rồi cầm tay nhau, biến thành một con rết khổng lồ. Tôn Ngộ Không kinh ngạc vô cùng, liền sau đó bị con rết đốt một cái vào mông đau điếng, lập tức nhẩy ùm xuống sông.
Trư Bát Giới và Sa Tăng, Tiểu Bạch Long đều đã nhìn thấy, vội vàng chạy vào cứu sư phụ.
Trư Bát Giới vừa vào thấy thức ăn thừa mứa dưới đất bèn nhẩy tới chén lia lịa, mọi người cản thế nào cũng không được.
Ba con yêu quái đi về, thấy vậy bèn phun tơ, nhốt cả ba vào bọc.

* * * Tôn Ngộ Không xuôi theo dòng sông một đoạn chợt thấy người ta nắm đuôi mình lôi lên.
Giật mình nhìn lên, mới thấy Mão Nhật Tinh Quân oai vệ nhìn mình.
Tôn Ngộ Không hốt hoảng chạy ra:
- Tránh xa ra đi đại ca.
- Sao thế?
- Virus H5N1 quành hành khắp nơi, em còn yêu đời lắm, tránh xa một tí.
Mão Nhật TInh quân thở dài:
- Yên chí đi, ta được kiểm dịch đàng hoàng rồi.
- ph*ng cho chắc, giờ các bố ý làm ăn tắc trách lắm.
- Thế bố có muốn đi cứu sư phụ không? Ở đây cù nhầy mãi,
- xời ơi, đến tôi còn không cứu được nữa là ông.
- Tôi là gà nhớ, rết phải sợ gà, thế mà không cũng không hiểu, kém tắm quá.
- Ừ nhỉ, đi nhanh lên, không nó cưỡng hôn sư phụ tôi thì chết dở.

* * * Quả nhiên 3 con nhền nhện thấy gà tinh thì sợ chết khiếp, ba chân tám cẳng thi nhau ù té chạy, Tôn Ngộ Không lại chờ ở phía sau, một gậy chết tươi.
Đường Tam Tạng rụng hết tóc, bước tới vái chào:
- Đa tạ tinh quân cứu mạng.
- Khỏi, phiền ngài ký vào đây để ta về thanh toán với thiên đình tiền công, - rồi y hạ giọng nói nhỏ - nhớ ghi vào chỗ cực kỳ tốt nhé, nếu bo được thì cáng tuyệt.
- Bần tăng nghèo lắm, cướp đâu ra tiền mà bo cho thí chủ.
- Đồ keo bẩn.

[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 6)



Hồi 6:Vượt qua Hỏa Diệm Sơn.

Lại nói 4 thầy trò cùng nhau đi thỉnh tây kinh, đột nhiên đến một ngày, thời tiết đột nhiên trở nên nóng bức không sao tả nổi.
Trư Bát Giới nói:
- Đại sư huynh ơi, cứ thế này có khi đệ thành heo quay mất, hay đi đâu mua cái máy điều hòa đi.
- Ngu vừa thôi chứ - Tôn Ngộ Không gõ vào đầu Bát Giới - chả lẽ cho mày vác máy lạnh bên người à?
- Thì ít ra cũng phải có cái quạt gió chứ. - Sa Tăng kêu.
- Đồ ngu lâu dốt bền khó đào tạo - Đường Tam Tạng gắt - uổng công sư phụ dậy lâu nay, cướp đâu ra điện mà cắm?

- Sao không móc trộm lưới điện hả sư phụ? - Trư Bát Giới hỏi.
- Nếu sở điện lực hỏi thì mi chịu trách nhiệm nhé, ta lập tức câu trộm cho - Tôn Ngộ Không cười.
- Thôi.
Một lúc sau, càng đi vào càng nóng, ngay cả Tôn Ngộ Không cũng khò khà khò khẹt vừa đi vừa gãi đầu gãi tai.
Đường Tam Tạng nói:
- Ngộ Không, lại bị chí cắn hả? Thầy đã nói rồi, phải chịu khó tắm rửa vào, hoặc phải đi viện chăm sóc lông ấy, ở bẩn như trò thì chí rận đầy mình, còn bám sang cả người sư phụ nữa.
- Con cũng nghe lời thầy thử tắm rồi nhưng một tháng sau lại ngứa ngáy như thường. Mà thầy làm quái gì có lông mà sợ chí rận hả thầy.
- Bó tay rồi. - Đường Tam Tạng a di đà phật nói - cũng phải thôi, trò mà chăm tắm thì ta chết tiền mua dầu gội đầu cho trò, thôi kệ xác trò, một năm tắm một lần cũng chẳng sao.
Quá bực mình, Tôn Ngộ Không đập gậy gọi Thổ Địa:
- Lão đâu rồi, ra đây cho ta.
Thổ Địa chồi lên vái chào, Tôn Ngộ Không nói:
- Khỏi đa lễ, thời gian là vàng là bạc, mau nói xem, tại sao nơi đây lại nóng như lò than thế?
- Cái này là do ngài chứ không phải do lão.
- Cái gì? - Tôn Ngộ Không sừng sộ - có tin ta kiện lão ra tận tòa án quốc tế không? ta bị nhốt năm trăm năm nay, lấy đâu ra thời gian đi quậy chứ?
- Ngài không nhớ sao? Năm xưa lúc ngài nhẩy trong vũ trường của Thái THượng lão quân, ngài lắc dữ quá làm đổ cả lò luyện đan, hic thật không ngờ lò luyện đan lại rơi thẳng xuống dưới này, tạo thành ngọn hỏa diêm sơn.
- Thì ra là thế - Tôn Ngộ Không gật gù - ta nhớ rồi, hôm đó Thái Thượng Lão Quân khai trương vũ trường , làm sao ta có thể vắng mặt được . Nhớ lại lúc đó ta uống nhầm mấy viên thuốc lắc dỏm nên lắc dữ quá, vô tình xô đổ lò luyện đan của lão quân, hic nghĩ lại đến giờ này ở một số chỗ, lông của ta vẫn chưa mọc được.
- Chỗ nào thế? - THổ Địa hỏi.
- Hóng hớt, chỗ mà ai cũng biết là chỗ nào đấy lúc nhẩy đầm ý.
Trư Bát Giới từ nãy giờ nghe lỏm làu bàu:
- Đấy các cụ dạy cấm có sai, ăn hại cũng không bằng phá hoại mà lị, cũng tại sư huynh nên chúng ta mới khổ thế này.
- Gớm, khổ thì ta dẹp, thổ địa có cách nào dập lửa không?
- Cứ đến chỗ Bà La Sát mà thuê Quạt Ba Tiêu nhưng nói trước mụ lấy giá cắt cổ đấy.
- Xời ơi, trước giờ đại thánh ta có bao giờ trả tiền đâu, letsgo!
Dứt lời Tôn Ngộ Không đằng vân một mạch đến La Sát Động.
Gã đập cửa gọi ầm ĩ:
- Bà chị ơi, bà chị gì xinh xinh ơi.
Bà La Sát chạy ra:
- Đứa nào phá làng phá xóm thế hả? Có cho người ta ngủ không thì bảo?
- Em muốn mượn quạt ba tiêu của bà chị - Tôn Ngộ Không nói.
- Xời ơi, quạt của ta có phải của chùa đâu mà cho mi mượn? biết thủ tục đầu tiên rồi chứ?
- Thủ tục đầu tiên là thủ tục gì?
- Mày vừa ở trên xuống đấy à? Tiền đâu là đầu tiên hiểu chưa con?
- A hiểu rồi.Có điều đệ vừa đánh bạc cháy túi rồi.
- Thế bao giờ chữa cháy được thì lấy.
- Đại tỉ nể tình em tí.
- Mỡ đấy mà húp nhớ.
Nói rồi cánh cửa đóng sầm lại.
Tôn Ngộ Không lầm bầm: MỤ keo kiệt, đã thế đừng trách Tôn Ngộ Không ta ác.
Nói rồi ngài biến thành một con ruồi bay vào trong.
Gặp đúng lúc bà la sát đang nằm trên ghế gáy pho pho.
Tôn Ngộ Không lặng lẽ bay tới, đậu sát vành tại.
Vừa chạm vào màng nhĩ, ngài hét lớn:
- Bà chị mà không cho mượn quạt thì cho em mượn lỗ tai trình diễn show âm nhạc nhé, đảm bảo nghe xong bà chị cho em mượn ngay.
Bà la sát giật mình bật dậy, đập lia lịa vào đầu nhưng hỗi ôi, vẫn nghe giọng con khỉ đột nói:
- Bài đầu tiên là Một Đời Người một giấc mộng, sợ bà chị nghe không rõ nên em vặn volum hết cỡ.
Rầm rầm, chát chát, huỳnh huỵch.
Bà la sát ôm đầu kêu la thảm thiết.
- Bài thứ hai là Cao Cao Tại Thượng.
Xình chát xình, bùm bùm.
- Và tiếp theo là một rockshow đặc biệt.
- THôi đủ rồi, - bà la sát thở phì phò - đủ rồi, ta phê lắm rồi.
- Cho mượn quạt chưa?
- OK, mượn gì cũng được.

* * * Tôn Ngộ Không đang ung dung xách quạt ba tiêu về chợt thấy Trư Bát Giới hớn ha hớn hở chạy đến đón.
- Sư huynh, anh về rồi à?
- Ừ. Sao chú mày lại ở đây?
- Sư phụ nóng ruột nên bảo đệ đến, nhưng đệ biết thừa sư huynh tài ba hơn người, cần quái gì đến đệ.
- Dĩ nhiên, - Tôn Ngộ Không cười hi hí - sư huynh mày đã ra tay thì gạo cũng xay ra cám.
- Quạt ba tiêu đâu?
- Đây thôi, Tôn Ngộ Không rút trong người ra.
- Thật không đấy? Dạo này hàng giả nhiều lắm.
- Yên tâm đi, có cả tem bảo hành ở trên đấy thì sai thế quái nào được.
Trư Bát Giới nhìn ngó hồi lâu rồi nói:
- Ừ tem thật, có điều quá hạn sử dụng rồi, thôi huynh lấy nhằm quạt giả rồi.
Tôn Ngộ Không chăm chăm nhìn lại rồi giậm chân, ném quạt xuống đất nói:
- Khốn nạn, mụ này ranh như ma lanh, để tao quay lại cho mụ một bài học.
- KHỏi cần - Trư Bát Giới nhặt quạt rồi cười rộ lên.
- Sao?
- Ngươi ngu như con tu hú.
- Mày dám nói với sư huynh như thế à? Chán cơm thèm đất thích nghe kèn rồi phải không em?
Trư Bát Giới chợt rùng mình, hiện nguyên hình thành Ngưu Ma Vương.
Tôn Ngộ Không thấy NGưu Ma Vương bèn nhào tới:
- Đại ca.
Ngưu Ma Vương hừ hừ lỗ mũi trâu:
- Thằng khốn nạn, cả vợ tao mày cũng dám lừa.
- Ai là vợ đại ca?
- Bà la sát chứ ai? Chết đi con ơi.
Nói rồi Ngưu Ma Vương dùng cây chĩa ba đâm tới.
Tôn Ngộ Không nhanh như chớp vung gậy đánh trả, chẳng mấy chốc đã đánh gẫy cả cây chĩa ba của y.
- Lêu lêu, mua phải hàng dỏm rồi.
Ngưu Ma Vương tức xì khói ra khỏi tai, y lồng lộn hóa thành một con trâu khổng lồ.
- Tao sẽ cho mày bẹp dí.
Tôn Ngộ Không dắt cây thiết bảng vào trong tai rồi phất ra mảnh lụa đỏ, phất mạnh: - Cũng may trước có sang Tây Ban Nha học đấu bò tót, nhào vô kiếm ăn.
- Tao sẽ húc cho mày thủng ruột.
Hấp.
- Xí hụt, thế mà cũng gọi là Ngưu Ma Vương.
Hấp.
Lại hụt, lại đâm, lại hụt……………….
Ngưu Ma Vương lồng lộn:
- Ta mà đâm hụt mi phát này ta thề không làm trâu.
- Phải rồi, mi không làm trâu thì làm heo nái đi.
Ngưu Ma Vương càng tức hơn, hồng hộc xông tới.
Tôn Ngộ Không phì phèo châm điếu thuốc lá khinh khỉnh chờ đợi.
Hấp.
Ngưu Ma Vương phóng vụt qua mảnh vải đỏ, tiện chân, Tôn Ngộ Không đưa ra ngáng chân y.
Ngưu Ma Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, rơi thẳng xuống Hỏa Diệm Sơn đang bốc cháy phừng phừng.
Tôn Ngộ Không với xuống:
- Thành trâu nướng chưa?
- Cứu ta với - Ngưu Ma Vương kêu lên.
- Số điện thoại cứu hỏa bao nhiêu ấy nhỉ? 113 hay 911 thế?
- Cứu với, mau gọi cho cho bà la sát tới đây.
- Số của mụ ý bao nhiêu?
- 090………… - Xời ơi, điện thoại của đệ hết tiền rồi.
- Điện thoại ở trong áo khoác ta ấy.
Tút … tút … tút…
- A Lô, hầu tử hầu tôn đấy hả? Đại vương đây, ở nhà khỏe không?
- Mi gọi đi đâu đấy? - Ngưu Ma Vương gào lên thất thanh.
- Hoa Quả Sơn, lâu rồi chưa nói chuyện với hầu tử hầu tôn của đệ.
- Mi gọi về cho Bà La Sát cơ mà.
- Điện thoại chùa tội gì không buôn, alô, các con hả? hôm nay buôn thoải mái nhớ, sao thằng Hầu Tam mọc lông trắng à? Còn thằng Hầu Hỉ sinh con trai à? ……………. Sau khi Ngộ Không buôn chán buôn chê, hơn ba tiếng sau, bà la sát mới kịp đến nơi, cứu đức lang quân yêu quý của mình
[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 5)



Hồi 5: Thầy Trò Đường tăng Thi tài.

Trư Bát Giới kêu lên:
- Sư huynh, làm gì mà xích người ta như xích chó thế?
- Ta không xích chó, ta xích heo.
- Còn tôi có phải heo đâu - Sa Tăng kêu lên.
- Không phải heo thì là vô dụng/.
Nói rồi 1.2.3 đi thôi.
Đi được nửa đường, Sa Tăng nháy mắt với Trư Bát Giới, cả 2 biến thành một con chuột nhỏ chạy vào ruộng.
Tôn Ngộ Không muốn đuổi theo nhưng không kịp.
Chạy được một lúc, Trư Bát Giới và Sa Tăng biến thành hai hòa thượng đi trên đường.
Đang đi, một công sai chạy tới hỏi:
- Hai ngươi là sư ở chùa nào?
- vân du tứ phương thôi.
- Tức là sư bụi đời phải không?
Nói rồi choàng vào cổ họ hai cái gông to tướng.
- Kéo bọn nó vào đám khổ sai.
Cũng may Tôn Ngộ Không đi tới kịp lúc, không những ra tay giải cứu bọn họ còn đuổi luôn cả bọn lính canh đi, cứu đám hòa thượng đang bị xiềng xích.
Một hòa thượng mếu máo kể lại, thì ra nơi đây là Sa Trì Quốc, mấy năm trước, đất nước này hạn hán, hòa thượng tụng kinh gõ mõ thế nào không chẳng xi nhê gì, đột nhiên xuất hiện 3 đạo sĩ Lộc Lực Đại Tiên, HỔ Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên, bọn họ vừa lên đàn thì trời đổ nước như vòi bơm từ đó quốc vương phong họ làm quốc sư, ra sức tru tăng diệt phật, hòa thượng trong nước đều bị biến thành culy, lao dịch. Sáng sớm hôm sau, bốn thầy trò vào điện thì đã thấy ba tên đai tiên đứng đó, mắt hình viên đạn vừa thấy bốn thầy trò bước vào thì cãi nhau om tỏi, chẳng ai chịu nhường ai.
Đúng lúc đó, một thái giám chạy vào báo:
- Hoàng thượng, hiệp hội nông dân bê ngoài biểu tình đòi mưa, mong muốn ba vị quốc sư lên đàng làm phép.
- Ok, no star where(không sao đâu) - LộcLực đại tiên nói - có điều đưa bọn chúng đi chém hết chúng tôi mới làm được.
- Xời ơi, muỗi - Tôn Ngộ Không cười - làm mưa ta cũng làm được.
- Cống rãnh thì đừng sóng sánh với đại dương - Hổ lực Đại Tiên nói - ao mương đừng tương đương với hồ thủy điện, tưởng làm mưa dễ lắm hả em?
- Xời ơi, con giun xéo lắm cũng quằn, bọn ta lại chẳng phải con giun,bị bọn mi bức quá thì làm liều thôi.
- Mi dám cá không?
- Sợ gì không cá.
Đàn làm phép được lập lên.
Hổ lực đại tiên nói:
- Chúng tôi một tiếng trống kéo mây, hai tiếng trống gió nổi, ba tiếng sấm sét, bốn tiếng mưa rơi.
- Xời,chẳng model tí nào. - Tôn Ngộ Không cười.
- Im miệng để ta làm đã.
Nhưng kỳ lạ thay, bọn họ làm thế nào cũng chẳng có bất cứ hiệu ứng gì, thậm chí một gợn mây cũng không có.
Trư Bát Giới hỏi:
- Sao thế sư huynh?
- Ta đã chôm hết dụng cụ của bọn làm mưa rồi, hê hê, có làm phép đến sáng mai cũng chẳng xi nhê gì đâu.
- Đại sư huynh cáo thật.
Hồi lâu, Tôn Ngộ Không nói:
- Đến lượt ta rồi phải không?
Bốn thầy trò lên điện.
Tôn Ngộ Không lấy từ trong bọc ra một cái kèn, một cây đàn ghi ta điện, một bộ trống, một bộ micro nói:
- Chúng tôi làm mưa đây.
Hổ Lực đại tiên nói:
- Mi định biểu diễn tạp kĩ ở đây chắc?

- Biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe nhé - Tôn Ngộ Không cười khẩy - cây kèn này sẽ thổi gió, ghi ta điện sẽ kéo mây, trống sẽ đánh sấm sét, còn micro sẽ tạo mưa.
cả bọn cười hô hố, Tôn Ngộ Không mặc kệ phân công:
- Sư phụ chơi bộ trống, Bát Giới, mi thổi kèn, Sa Tăng, gẩy ghita điện cho ta. Tôn Ngộ Không bước ra nói vào micro:
- Hét loạn xạ ngậu lên thì chẳng có ý nghĩa gì cả, ban nhạc 4 thầy trò của chúng tôi xin trình bày tác phẩm Ni Ai Wo Xiang Shui, bà con cô bác thể thưởng thức trong lúc chờ trời mưa.
Tôn Ngộ Không vừa hát xong, mọi người ở đó đều vỗ tay nồng nhiệt, trời cũng bắt đầu mưa to, nhưng bọn họ vẫn rào thét nhiệt tình:
- Tôn Ngộ Không i love you.
- Tôn Ngộ Không cho em xin chữ kí.
- Tôn Ngộ Không muôn năm.
Đã có mấy fan nữ quá khích cầm lấy hoa vượt qua vệ sĩ chạy lên sân khấu, hôn chùn chụt lên má Tôn Ngộ Không khiến ngài la oái oái.
Bọn Hổ Lực Đại Tiên tức ra mặt, bèn nói:
- Ta thách đấu tiếp.
- Ok chơi thì chơi - Tôn Ngộ Không cười.
Các fan vỗ tay rào rào.
Nhà vua nói:
- Cố lên đạo sĩ.
Vừa lúc đó, hoàng hậu nhéo tai ngài:
- Phải cổ vũ cho Ngộ Không chứ.
- Ơ … ơ… buông tai trẫm ra, ừ thì Ngộ Không cố lên, hic đau quá hoàng hậu ơi.
- Thi gì đây? Tôn Ngộ Không hỏi
- Thi ăn.
- Để cho đệ - Trư Bát Giới nghe thi ăn chạy vụt ra.
Lúc đó, Hổ Lực Đại Tiên cầm bánh xe ô tô ăn ngon lành.
- Mi thi nữa không ? - Tôn Ngộ Không hỏi Bát Giới./
- Tất nhiên là không, đệ làm sao sánh với huynh - Trư Bát Giới cười hi hì.
Tôn Ngộ Không cười nhạt rồi gặm luôn cả nóc chiếc xe ấy.
Hổ Lực Đại Tiên cả kinh, vội vàng nhai luôn chiếc cột, nhưng lúc y quay sang thì đã thấy Tôn Ngộ Không đang nướng con sư tử đá rồi chén ngon lành.
Hổ lực đại tiên kêu lên:
- tức nổ mắt nè trời ơi.
Tôn Ngộ Không cười:
- Nổ mắt hả, thế thì thi ăn mắt luôn.
Nói rồi tự gõ một cái vào gáy, nhai luôn con mắt vừa rơi ra.
Hổ Lực Đại tiên tức khí, gõ mạnh một cái vào gáy thì lăn đùng ra, biến thành một con hổ to tướng.
Tôn Ngộ Không cười ha hả:
- Thế là có cao hổ cốt nguyên chất đem bán rồi.
Trư Bát Giới, Sa Tăng cũng nhân cơ hội đó, túm luôn lấy hai tên còn lại bắt chúng phải hiện nguyên hình.
[Read More...]


Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 4)



Hồi 4: Tam Tạng đuổi hành giả.

Nào ngờ lúc đó, một giọng nói ngọt như đường phèn cất lên:
- Ai uống pepsi không? Mua một tặng một trả tiền hai đây.
Ngay sau đó, một cô gái xinh đẹp như hoa hậu bước tới, thầy bốn thày trò lập tức chạy tới mời chào đon đả:

- Các anh ơi, mua giúp cho em lon Pepsi đi anh, ngày hôm nay ế ẩm quá.
Trư Bát Giới thấy gái xinh thì cười híp mắt:
- Bao nhiêu một lon hả cô em?
Tôn Ngộ Không gạt phắt đi:
- Mày ngu thế? Uống mà không sợ cạm bẫy của yêu quái à? Cô là ai? Tại sao lại đứng ở đây? Có phải cave đứng đường không?
- Oan cho em quá anh ơi - cô gái thút thít - em là nhân viên tiếp thị cho hãng Pepsi, số em vướng phải sao quả tạ nên bị biệt phái công tác lên đây bán dạo qua ngày, em là gái nhà lành chứ có phải cave đứng đường gì đâu.
Tôn Ngộ Không gầm lên một tiếng:
- Còn nói nữa à?
Dứt lời, ngài vung gậy đập một phát vào đầu cô gái chết thẳng cẳng.
Đường Tam Tạng thấy vậy thất kinh:
- Ngộ Không, mi giết người đấy ư?
- Con không giết người, giết yêu quái đấy.
- Bốc phét vừa thôi, rõ ràng là con gái nhà lành, sao lại là yêu quái? Tôn Ngộ Không phù một cái, pepsi biến thành nước cống, cô gái biến thành hồ ly. Sa Tăng nói:
- HÌnh như đại ca nói đúng đấy sư phụ ơi.
- Nó bốc phét đấy - Trư Bát Giới phụng phịu - rõ ràng giết người nên mới biến hóa như thế để lừa thầy, nó coi sư phụ là thằng ngu đấy.
- Quá lắm rồi - Đường Tam Tạng rít lên rồi đưa tay lên niệm chú.
Tôn Ngộ Không la lên như bị bổ đầu ra làm đôi, lăn lộn dưới đất.
- Đừng niệm nữa. đừng niệm nữa.
Đường Tam Tạng mặc kệ Ngộ Không năn nỉ, cứ tiếp tục niệm.
Trư Bát Giới nhìn hả hê cười hi hi.
Sa Tăng thấy Ngộ Không lăn lộn dưới đất bèn nói;
- Thôi, stop đi sư phụ ơi, cẩn thận gây ra án mạng đấy, dạo này hội bảo vệ động vật tuần tra dữ lắm.
Đường Tam Tạng nghe nói vậy thì ngừng niệm nói:
- Thôi, ta nào có thể dẫn mi đi theo được nữa.
- Sư phụ, người nỡ bỏ con sao? - Tôn Ngộ Không nói.
- Ngươi đã giết người, nếu người ta truy cứu ta đưa ngươi theo tất sẽ bị tù mọt gông.
- Còn hợp đồng với Phật Tổ Như Lai?
- Ta sẽ đứng ra phá hủy hợp đồng, coi như ngươi không phải bồi thường gì nữa.
- Sư phụ, con đã đi theo sư phụ bấy lâu nay, giờ con biết đi đâu?
- Ngươi vốn là khỉ, tốt nhất hãy về sở thú hoặc đi theo gánh xiếc ấy, nếu có dịp ta nhất định đến ủng hộ.
Tôn Ngộ Không nghẹn ngào lậy ông ba lạy rồi bay vọt đi.
Tôn Ngộ Không vừa bay đi, mấy lon nước trở lại ngon ngọt như cũ, Trư Bát Giới và Sa Tăng thấy vậy nhào tới, đưa nước lên nốc ừng ực.
Nào ngờ nước chưa xuống dạ dày đã sôi lên ùng ục, cả hai ôm bụng rên quằn quại. Cô gái vừa bị chết dưới đất liền cười lên hăng hắc rồi hiện nguyên hình là một con cáo vọt tới, túm cổ Đường Tam Tạng lôi đi.
Đường Tam Tạng la lên choi chói nhưng đã muộn, cả Sa Tăng bà Bát Giới đều nằm thẳng cẳng dưới đất. Con cáo cười hi hí:
- Trong nước ta đã bỏ virus SARD rồi, các ngươi nốc vào thì chỉ còn đường đi buôn muối thôi.
Sa Tăng, Trư Bát Giới chỉ còn nước nhìn Đường Tam Tạng bị đem đi một cách thảm hại. Tiểu Bạch Long thấy vậy hí lên một tiếng rồi đạp mây bay thẳng lên không, đuổi theo Tôn Ngộ Không.
Cũng may Tôn Ngộ Không vì bực tức trong lòng nên cũng chưa kịp đi xa.
Tiểu Bạch Long chạy theo nói:
- Đại ca ơi.
- Chú mày đấy à? Đuổi theo ta làm gì? Ta chẳng có màu xít gì đâu.
- Đại ca ơi, sư phụ bị bắt rồi.
- Kệ xác lão ý, tìm kẻ bị đuổi khỏi sư môn làm gì?
- Anh còn giận ư?
- KHông giận mới là lạ.
- Cô gái đó là yeu quái, sư phụ bị nó bắt nhất định bị ăn thịt.
- Mặc xác lão.
Tiểu Bạch Long suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Ừ, Đường Tam Tạng bị ăn thịt cũng đáng, nhưng đại ca ơi, thằng yêu quái nó láo lắm, nó nói anh là con khỉ khô đít đỏ, rụng hết lông.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thì tức lộn ruột nói:
- Tên khốn này, láo như con cáo.
- Ừ thì nó là cáo mờ.
- Đi, quay về tao đập chết nó ăn thịt luôn.
Lúc về đến cửa động, chợt thấy Đường Tam Tạng đang chạy ra.
- Bổn cũ soạn lại hả em? - Tiểu Bạch Long cười nhạt - chơi nó đi đại ca.
Dứt lời, Tiểu Bạch Long và Tôn Ngộ Không chạy tới, kẻ đấm người đá, mỗi người một đòn đánh cho Đường Tam Tạng nhừ tử.
Đường Tam Tạng chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị đánh liên tục thì tối mắt tối mũi, chỉ biết ôm mặt chịu trận.
Tiểu Bạch Long đá mấy cái thì chợt kêu lên;
- Hình như là sư phụ đấy đạ ca ơi.
Tôn Ngộ Không kéo Tiểu Bạch Long lại gần:
- Lão ý chứ còn ai nữa.
- Thế sao anh lại đánh?
- Không nhân dịp này trả thù thì còn chờ đến bao giờ nữa?
Nói rồi Ngộ Không làm bộ sợ sệt quỳ xuống nói:
- COn không nhận ra sư phụ, chết thật.
- không phải tại con, tại ta - Đường Tam Tạng thều thào - chỉ tại ta đuổi con đi.
- Sao sư phụ lại ở đây? - Tiểu Bạch Long hỏi.
- Có một cô gái xin hồ ly tinh tha cho ta.
- hừ, con hồ ly bố láo này, phải luộc nó mới được.
Nói rồi Tôn Ngộ Không biến thành một con ruồi bay vào động.

* * * Hồ ly tinh vào động thấy phu nhân mình đang nằm đó ủ rũ.
- What the metter, phu nhân?
- Lâu rồi mà chàng chẳng có quà cho người ta. THiếp tủi thân quá. - phu nhân thút thít.
- Muỗi, ta có 3 con @, 2 chiếc Mescedes mới cáu, em thích cái nào chứ chọn.
- Không thèm.
- Viên kim cương 7 Kara thì sao?
- Không muốn.
- Thế nàng muốn cái quái gì?
- Thiếp thấy một cái áo đuôi chồn rất hợp thời trang, chàng cho thiếp đi.
- Cái gì? Hồ ly tinh bọn ta không có đuôi thì chỉ còn nước die thôi.
- Chàng cho thiếp đi - phu nhân khóc rống lên - cho đi.
Hồ ly đau đầu quá bèn tháo đuôi của minh ra nói:
- Nhớ chơi xong trả luôn nhé.
Phu nhân cầm chiếc đuôi rồi khẹc khẹc:
- Chết mày rồi cáo ơi.
Dứt lời, Tôn Ngộ Không hiện nguyên hình, đập một phát chết tươi.
Phu nhân yêu quái chạy ra:
- Giải quyết xong chưa?
Tôn Ngộ Không cười:
- Ok, tặng phu nhân cái đuôi cáo này.
Phu nhân khóc rống lên:
- Sao mi lại giết nó? Nó là chồng ta cơ mà, nó chiều ta thế cơ mà.
Tôn Ngộ Không bị nước mắt, nước mũi của nàng văng tối tăm mặt mũi, không biết nói gì hơn.

Tôn Ngộ Không đưa phu nhân cáo đi bèn quay về, thấy Sa Tăng bà Bát Giới nằm hai đống dưới đất thì đá vào nói:
- Ham ăn ham uống lắm vào, chết chưa em?
Đường Tam Tạng nói:
- Cứu bọn nó đi, không thì lại phải gánh hành lý mệt lắm.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thổi phù, đuổi hết virus Sard trên người hai người.
Nhưng ngài lại lấy dây xích cả hai lại.
[Read More...]


 

Categories

Recent Comments

Popular Posts

Return to top of page Copyright © 2010 | Platinum Theme Converted into Blogger Template by HackTutors