Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 6)



Hồi 6:Vượt qua Hỏa Diệm Sơn.

Lại nói 4 thầy trò cùng nhau đi thỉnh tây kinh, đột nhiên đến một ngày, thời tiết đột nhiên trở nên nóng bức không sao tả nổi.
Trư Bát Giới nói:
- Đại sư huynh ơi, cứ thế này có khi đệ thành heo quay mất, hay đi đâu mua cái máy điều hòa đi.
- Ngu vừa thôi chứ - Tôn Ngộ Không gõ vào đầu Bát Giới - chả lẽ cho mày vác máy lạnh bên người à?
- Thì ít ra cũng phải có cái quạt gió chứ. - Sa Tăng kêu.
- Đồ ngu lâu dốt bền khó đào tạo - Đường Tam Tạng gắt - uổng công sư phụ dậy lâu nay, cướp đâu ra điện mà cắm?

- Sao không móc trộm lưới điện hả sư phụ? - Trư Bát Giới hỏi.
- Nếu sở điện lực hỏi thì mi chịu trách nhiệm nhé, ta lập tức câu trộm cho - Tôn Ngộ Không cười.
- Thôi.
Một lúc sau, càng đi vào càng nóng, ngay cả Tôn Ngộ Không cũng khò khà khò khẹt vừa đi vừa gãi đầu gãi tai.
Đường Tam Tạng nói:
- Ngộ Không, lại bị chí cắn hả? Thầy đã nói rồi, phải chịu khó tắm rửa vào, hoặc phải đi viện chăm sóc lông ấy, ở bẩn như trò thì chí rận đầy mình, còn bám sang cả người sư phụ nữa.
- Con cũng nghe lời thầy thử tắm rồi nhưng một tháng sau lại ngứa ngáy như thường. Mà thầy làm quái gì có lông mà sợ chí rận hả thầy.
- Bó tay rồi. - Đường Tam Tạng a di đà phật nói - cũng phải thôi, trò mà chăm tắm thì ta chết tiền mua dầu gội đầu cho trò, thôi kệ xác trò, một năm tắm một lần cũng chẳng sao.
Quá bực mình, Tôn Ngộ Không đập gậy gọi Thổ Địa:
- Lão đâu rồi, ra đây cho ta.
Thổ Địa chồi lên vái chào, Tôn Ngộ Không nói:
- Khỏi đa lễ, thời gian là vàng là bạc, mau nói xem, tại sao nơi đây lại nóng như lò than thế?
- Cái này là do ngài chứ không phải do lão.
- Cái gì? - Tôn Ngộ Không sừng sộ - có tin ta kiện lão ra tận tòa án quốc tế không? ta bị nhốt năm trăm năm nay, lấy đâu ra thời gian đi quậy chứ?
- Ngài không nhớ sao? Năm xưa lúc ngài nhẩy trong vũ trường của Thái THượng lão quân, ngài lắc dữ quá làm đổ cả lò luyện đan, hic thật không ngờ lò luyện đan lại rơi thẳng xuống dưới này, tạo thành ngọn hỏa diêm sơn.
- Thì ra là thế - Tôn Ngộ Không gật gù - ta nhớ rồi, hôm đó Thái Thượng Lão Quân khai trương vũ trường , làm sao ta có thể vắng mặt được . Nhớ lại lúc đó ta uống nhầm mấy viên thuốc lắc dỏm nên lắc dữ quá, vô tình xô đổ lò luyện đan của lão quân, hic nghĩ lại đến giờ này ở một số chỗ, lông của ta vẫn chưa mọc được.
- Chỗ nào thế? - THổ Địa hỏi.
- Hóng hớt, chỗ mà ai cũng biết là chỗ nào đấy lúc nhẩy đầm ý.
Trư Bát Giới từ nãy giờ nghe lỏm làu bàu:
- Đấy các cụ dạy cấm có sai, ăn hại cũng không bằng phá hoại mà lị, cũng tại sư huynh nên chúng ta mới khổ thế này.
- Gớm, khổ thì ta dẹp, thổ địa có cách nào dập lửa không?
- Cứ đến chỗ Bà La Sát mà thuê Quạt Ba Tiêu nhưng nói trước mụ lấy giá cắt cổ đấy.
- Xời ơi, trước giờ đại thánh ta có bao giờ trả tiền đâu, letsgo!
Dứt lời Tôn Ngộ Không đằng vân một mạch đến La Sát Động.
Gã đập cửa gọi ầm ĩ:
- Bà chị ơi, bà chị gì xinh xinh ơi.
Bà La Sát chạy ra:
- Đứa nào phá làng phá xóm thế hả? Có cho người ta ngủ không thì bảo?
- Em muốn mượn quạt ba tiêu của bà chị - Tôn Ngộ Không nói.
- Xời ơi, quạt của ta có phải của chùa đâu mà cho mi mượn? biết thủ tục đầu tiên rồi chứ?
- Thủ tục đầu tiên là thủ tục gì?
- Mày vừa ở trên xuống đấy à? Tiền đâu là đầu tiên hiểu chưa con?
- A hiểu rồi.Có điều đệ vừa đánh bạc cháy túi rồi.
- Thế bao giờ chữa cháy được thì lấy.
- Đại tỉ nể tình em tí.
- Mỡ đấy mà húp nhớ.
Nói rồi cánh cửa đóng sầm lại.
Tôn Ngộ Không lầm bầm: MỤ keo kiệt, đã thế đừng trách Tôn Ngộ Không ta ác.
Nói rồi ngài biến thành một con ruồi bay vào trong.
Gặp đúng lúc bà la sát đang nằm trên ghế gáy pho pho.
Tôn Ngộ Không lặng lẽ bay tới, đậu sát vành tại.
Vừa chạm vào màng nhĩ, ngài hét lớn:
- Bà chị mà không cho mượn quạt thì cho em mượn lỗ tai trình diễn show âm nhạc nhé, đảm bảo nghe xong bà chị cho em mượn ngay.
Bà la sát giật mình bật dậy, đập lia lịa vào đầu nhưng hỗi ôi, vẫn nghe giọng con khỉ đột nói:
- Bài đầu tiên là Một Đời Người một giấc mộng, sợ bà chị nghe không rõ nên em vặn volum hết cỡ.
Rầm rầm, chát chát, huỳnh huỵch.
Bà la sát ôm đầu kêu la thảm thiết.
- Bài thứ hai là Cao Cao Tại Thượng.
Xình chát xình, bùm bùm.
- Và tiếp theo là một rockshow đặc biệt.
- THôi đủ rồi, - bà la sát thở phì phò - đủ rồi, ta phê lắm rồi.
- Cho mượn quạt chưa?
- OK, mượn gì cũng được.

* * * Tôn Ngộ Không đang ung dung xách quạt ba tiêu về chợt thấy Trư Bát Giới hớn ha hớn hở chạy đến đón.
- Sư huynh, anh về rồi à?
- Ừ. Sao chú mày lại ở đây?
- Sư phụ nóng ruột nên bảo đệ đến, nhưng đệ biết thừa sư huynh tài ba hơn người, cần quái gì đến đệ.
- Dĩ nhiên, - Tôn Ngộ Không cười hi hí - sư huynh mày đã ra tay thì gạo cũng xay ra cám.
- Quạt ba tiêu đâu?
- Đây thôi, Tôn Ngộ Không rút trong người ra.
- Thật không đấy? Dạo này hàng giả nhiều lắm.
- Yên tâm đi, có cả tem bảo hành ở trên đấy thì sai thế quái nào được.
Trư Bát Giới nhìn ngó hồi lâu rồi nói:
- Ừ tem thật, có điều quá hạn sử dụng rồi, thôi huynh lấy nhằm quạt giả rồi.
Tôn Ngộ Không chăm chăm nhìn lại rồi giậm chân, ném quạt xuống đất nói:
- Khốn nạn, mụ này ranh như ma lanh, để tao quay lại cho mụ một bài học.
- KHỏi cần - Trư Bát Giới nhặt quạt rồi cười rộ lên.
- Sao?
- Ngươi ngu như con tu hú.
- Mày dám nói với sư huynh như thế à? Chán cơm thèm đất thích nghe kèn rồi phải không em?
Trư Bát Giới chợt rùng mình, hiện nguyên hình thành Ngưu Ma Vương.
Tôn Ngộ Không thấy NGưu Ma Vương bèn nhào tới:
- Đại ca.
Ngưu Ma Vương hừ hừ lỗ mũi trâu:
- Thằng khốn nạn, cả vợ tao mày cũng dám lừa.
- Ai là vợ đại ca?
- Bà la sát chứ ai? Chết đi con ơi.
Nói rồi Ngưu Ma Vương dùng cây chĩa ba đâm tới.
Tôn Ngộ Không nhanh như chớp vung gậy đánh trả, chẳng mấy chốc đã đánh gẫy cả cây chĩa ba của y.
- Lêu lêu, mua phải hàng dỏm rồi.
Ngưu Ma Vương tức xì khói ra khỏi tai, y lồng lộn hóa thành một con trâu khổng lồ.
- Tao sẽ cho mày bẹp dí.
Tôn Ngộ Không dắt cây thiết bảng vào trong tai rồi phất ra mảnh lụa đỏ, phất mạnh: - Cũng may trước có sang Tây Ban Nha học đấu bò tót, nhào vô kiếm ăn.
- Tao sẽ húc cho mày thủng ruột.
Hấp.
- Xí hụt, thế mà cũng gọi là Ngưu Ma Vương.
Hấp.
Lại hụt, lại đâm, lại hụt……………….
Ngưu Ma Vương lồng lộn:
- Ta mà đâm hụt mi phát này ta thề không làm trâu.
- Phải rồi, mi không làm trâu thì làm heo nái đi.
Ngưu Ma Vương càng tức hơn, hồng hộc xông tới.
Tôn Ngộ Không phì phèo châm điếu thuốc lá khinh khỉnh chờ đợi.
Hấp.
Ngưu Ma Vương phóng vụt qua mảnh vải đỏ, tiện chân, Tôn Ngộ Không đưa ra ngáng chân y.
Ngưu Ma Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, rơi thẳng xuống Hỏa Diệm Sơn đang bốc cháy phừng phừng.
Tôn Ngộ Không với xuống:
- Thành trâu nướng chưa?
- Cứu ta với - Ngưu Ma Vương kêu lên.
- Số điện thoại cứu hỏa bao nhiêu ấy nhỉ? 113 hay 911 thế?
- Cứu với, mau gọi cho cho bà la sát tới đây.
- Số của mụ ý bao nhiêu?
- 090………… - Xời ơi, điện thoại của đệ hết tiền rồi.
- Điện thoại ở trong áo khoác ta ấy.
Tút … tút … tút…
- A Lô, hầu tử hầu tôn đấy hả? Đại vương đây, ở nhà khỏe không?
- Mi gọi đi đâu đấy? - Ngưu Ma Vương gào lên thất thanh.
- Hoa Quả Sơn, lâu rồi chưa nói chuyện với hầu tử hầu tôn của đệ.
- Mi gọi về cho Bà La Sát cơ mà.
- Điện thoại chùa tội gì không buôn, alô, các con hả? hôm nay buôn thoải mái nhớ, sao thằng Hầu Tam mọc lông trắng à? Còn thằng Hầu Hỉ sinh con trai à? ……………. Sau khi Ngộ Không buôn chán buôn chê, hơn ba tiếng sau, bà la sát mới kịp đến nơi, cứu đức lang quân yêu quý của mình


Responses

0 Respones to "Truyện Tây Du Kí Chế (hồi 6)"

 

Categories

Recent Comments

Popular Posts

Return to top of page Copyright © 2010 | Platinum Theme Converted into Blogger Template by HackTutors